XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342409

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2409 lượt.

thoại, lập tức cầm khóa xe lao ra ngoài.
“Chị dâu, chị cứu mạng tụi em rồi”, Lục Chỉ nói rồi dẫn họ vào, mấy người bị chặn ngoài cửa chửi rủa ầm ĩ. Hà Tâm Mi và Ninh Tiểu Nhã cười đùa: “Chị dâu à, cảm ơn chị, không có chị thì tụi em cũng phải đứng ngoài xếp hàng đợi đến lượt rồi”.
Trần Uyển bị hai cô bạn trêu chọc thì vô cùng xấu hổ, định giải thích nhưng nghĩ càng giải thích càng thêm rắc rối nên im lặng đi theo Lục Chỉ.
Đi vào Đế Cung giống như đi vào đường hầm sâu tối tăm, đẩy cánh cửa cách âm vô cùng dày dặn được bao bọc lớp da thuộc ra, tiếng người náo nhiệt và các âm thanh hỗn tạp lập tức ùa tới. Bốn vách tường và mặt sàn của Đế Cung đều dùng rất nhiều kính công nghiệp và hợp kim nhôm, trên trần treo đèn pha lê bát giác, sóng âm từ xa đến gần truyền đến bốn bức tường rồi lại quay trở lại hòa vào dòng người đông đúc.
Ba cô gái chưa từng thấy qua cảnh tượng như thế, nhìn bóng người nhảy nhót, e là nếu không phải hai nghìn thì cũng lên tới tám trăm người. Trần Uyển cảm nhận được hai bàn tay ẩm ướt đang kéo mình, mới nghĩ có lẽ Hà Tâm Mi và Ninh Tiểu Nhã cũng giống mình, vừa hồi hộp vừa phấn khích.
Lên lầu hai, Hầu Tử cũng ra nghênh đón. “Chị dâu, thật có lỗi, không còn phòng trống nữa, tạm thời ngồi nghỉ một chút, lát có phòng sẽ mời các chị vào được không?”
“Được rồi, không có thì chúng tôi ở dưới cũng được, ở dưới náo nhiệt hơn.”
“Vậy không được, để các chị ngồi dưới cho anh Chính rút gân em à? Các chị uống gì? Nước trái cây nhé?”, Hầu Tử hỏi.
“Bia”, Hà Tâm Mi lên tiếng trước.
“Bia rượu gì chứ?”, Ninh Tiểu Nhã không đồng ý, “Lần trước cậu nôn ra hết người tớ còn gì”.
“Đến đây mà uống nước trái cây à? Cậu có phải là học sinh từ trường mẫu giáo ra không đấy? Cô bạn, cậu học lớp nhỡ hay lớp lớn? Đã cai sữa chưa?”
Trần Uyển thấy hai cô bạn cãi nhau, liền bưng miệng nói với Hầu Tử mang một bia, một nước chanh.
Chín rưỡi đến giờ diễn, đầu tiên là màn biểu diễn pha chế rượu, bốn năm nam thanh niên mặc đồng phục, trên tay mỗi người đều có ba, bốn chai rượu, lúc tiến vào thì cùng nhau tung hứng trên không, cuối cùng là tạo lửa khiến cho cả đám đông la hét đầy phấn khích.
Hà Tâm Mi và Ninh Tiểu Nhã cũng không kìm được, đứng sát bên lan can kính quan sát như bị mê hoặc, lại còn nắm chặt tay nhau.
Một nhóm nam phía trong cùng theo tiếng nhạc háo hức bước ra, sau đó ba cô gái vũ công tuần tự xuất hiện, thân trên mặc áo âu phục nam giới vô cùng kín đáo, phía dưới mặc quần lưới để lộ cặp đùi dài. Họ uốn éo mông khiến đám đông dưới khán đài lại hò la ầm ĩ, huýt sáo tán thưởng liên tục.
“Không tồi chứ?”
Trần Uyển xem say mê, nghe thấy câu hỏi mới biết Phương Tồn Chính đã đứng bên từ lúc nào. Âm thanh vẫn liên tiếp không ngừng, anh ta ghé sát lại gần cô, lúc cô quay mặt, đôi môi suýt chút nữa thì chạm phải môi anh ta. Cô hơi lúng túng, thấy vẻ đắc ý trên khóe môi Phương Tồn Chính, đành ậm ừ một tiếng rồi giấu gương mặt đang đỏ lên, tiếp tục cúi xuống xem tiếp những tiết mục biểu diễn.
Phía dưới kẻ ngồi người đứng, từ đằng xa có thể nhìn thấy DJ ở phía sau dãy nhạc cụ đang lắc lư theo tiếng trống, ba cô gái vũ công trên sàn đang nhảy nhót bỗng chốc cởi bỏ chiếc áo âu phục, mặc nó rớt xuống chân, để lộ bộ đồ bó sát thân màu đen xẻ tà đến eo, đám người xung quanh càng thêm phấn khích, không hẹn mà gặp, cùng lắc lư theo cơ thể quyến rũ của ba cô gái.
“Tuyệt lắm”, Trần Uyển khen không ngớt lời, vũ đạo là một loại nghệ thuật có sức mê hoặc, nhưng không ngờ kĩ thuật uốn éo cơ thể của các cô gái lại có sức cuốn hút đến thế, “Hôm nay coi như được mở mang tầm mắt”.
Phương Tồn Chính và cô đứng rất gần nhau, cùng nhìn cảnh tượng huyên náo phía dưới, một lúc sau mới nói: “Đều là sự tác yêu tác quái của đồng tiền. Bỏ đống tiền ra mời thì hỏi sao mấy cô ấy không cố gắng hết mình chứ?”.
Cô không thích luận điệu của Phương Tồn Chính, nhưng lúc này không muốn tranh luận, cô chỉ hỏi: “Hầu Tử tìm anh suốt buổi tối, anh gặp anh ta chưa?”.
“Vừa rồi ngủ quá giờ. Tôi đi gặp em trước rồi mới đi gặp khách, hôm nay mười mấy phòng đều là khách quen, đi một vòng không biết sẽ phải uống bao nhiêu nữa.” Anh ta nhìn qua khu phòng VIP của Đông Cung ngay trước mặt, vô tình thấy ánh mắt sáng rực, chăm chú của Tần Hạo về phía mình. Phương Tồn Chính khẽ mỉm cười gật đầu chào, nhưng mặt Tần Hạo lạnh tanh. Phương Tồn Chính không khỏi đau đầu, hôm nay khai trương, là chủ nhân mà lại đến trễ, chút nữa không biết phải cười bao nhiêu, uống bao nhiêu rượu đây?
“Đi đi, kiếm tiền quan trọng, còn phải mua cho mẹ anh căn nhà thật lớn nữa”, Trần Uyển giễu cợt.
“Em vẫn chưa khen tôi! Khen một tiếng thì tôi đi ngay.”
Cô không hiểu ý, nhìn anh ta một cách khó hiểu. Phương Tồn Chính chỉ chỉ vào cổ, thì ra hôm nay anh ta quàng chiếc khăn mà cô đan. Cô vốn định đan cho anh ta chiếc áo len, nhưng thực sự là không có thời gian và sức khỏe, cuối cùng chỉ có thể đan được chiếc khăn quàng cổ. Không ngờ rằng anh ta lại coi đó như bảo bối, nhiệt độ trong phòng cao, Phương Tồn Chính lại là người sợ nóng, nhưng