XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342464

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2464 lượt.

g người nửa cân mà thôi.
Chủ nhật tuần trước, cô đã gặp Tưởng Tiểu Vi ở trước cửa trung tâm thương mại, cô ta vẫn tươi tắn, không hề có vẻ tiều tụy. Cô nhớ lại phản ứng đầu tiên của mình khi ấy, chính là muốn tìm một chỗ nào đó để lẩn tránh, nhưng ngay sau đó lại cười phá lên. Cô không phải kẻ làm việc xấu, sao phải hổ thẹn vì tội lỗi của người khác? Thẳng thắn đối mặt, điều cần thiết nhất là hỏi một tiếng: “Tại sao?”.
Trần Uyển từ trong ngân hàng lạnh như băng đi ra, hơi nóng đột nhiên cuồn cuộn đến giống như lăn vào lửa. Gặp cái nắng giữa trưa hè, cô bỗng váng vất, đưa tay lên trán che ánh nắng mặt trời như thiêu đốt, vội vàng đi vào chỗ có bóng cây.
Hai ngày cuối tuần đi phát tờ rơi ở đường Trung Sơn, cánh tay đã bị phơi nắng ngả màu chocolate rồi. Hôm nay cô đến sớm hơn một chút, Hà Tâm Mi nói buổi trưa đường Trung Sơn không có mấy người qua lại, quả đúng như vậy.
Anh nắm tay cô kéo về phía mình, “Làm việc? Nói với anh là hằng ngày phải trông coi tiệm, không có thời gian ra ngoài, giờ lại giơ cặp đùi ra đứng giữa phố sao? Đây là cách em làm việc à? Anh...”
Trần Uyển nghe thấy hai từ “cặp đùi”, cơn tức giận đã lên cực điểm, anh còn nói tiếp thì không biết sẽ nói những lời khó nghe như thế nào nữa, cô giằng khỏi tay anh rồi lấy chai nước khoáng ném qua, Tần Hạo vội tránh. Chai nước bay trong không trung theo đường vòng cung rồi rơi xuống mặt đường, lăn mấy vòng thì dừng lại, lúc này cô mới nhìn thấy chiếc xe của anh đang đậu bên lề đường cách đó không xa.
Tần Hạo lướt mắt nhìn mọi người xung quanh, rồi lại nhìn Trần Uyển, gương mặt đỏ bừng, cũng chẳng biết là do phơi nắng hay do tức giận, mắt quắc lên, vô cùng lạnh lùng. Mấy ngày không gặp, lúc này cả cơ thể anh như bồng bềnh bởi vẻ đẹp của cô. Định thần lại, cũng biết những lời mình vừa nói sẽ bị nhiều người cười nhạo, vì thế quay sang mọi người xung quanh quát lớn: “Nhìn gì mà nhìn?”. Ánh mắt anh sắc lẹm cùng giọng nói dữ dằn, những người đứng bên không chịu nổi ánh mắt ấy, liền quay người rời đi. Lúc này anh mới quay đầu lại, chậm rãi nói: “Không phải vì anh nhìn thấy em mặc váy quá ngắn mà nói lời bực tức thế đâu. Khu dân cư của Diệp lão tứ sao lại liên quan đến em? Cũng thật là, phát tờ rơi thì phát tờ rơi, mặc váy ngắn thế này không thu hút người ta sao được?”.
Trần Uyển thấy anh đi tới ngồi xuống bậc thềm, cũng không muốn đứng giữa đường để đôi co với anh, nhưng mặt vẫn lạnh lùng giật giật cái dải trước ngực áo có ghi tên của khu dân cư, nói: “Mấy người cùng lớp tôi đều mặc thế này! Anh bận thì đi đi, đừng quấy rầy công việc của tôi!”.
Tần Hạo thấy cô định đi, vội hỏi: “Làm đến mấy giờ mới nghỉ?”.
“Khi nào phát xong thì về.”
“Đơn giản thế sao? Ném hết vào thùng rác thì coi như xong rồi.”
Trần Uyển nhìn anh bằng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi, cảm giác hoàn toàn không thể khai thông con người này được, lắc đầu nói: “Tôi không có thời gian tiếp chuyện anh, anh cứ tự nhiên, muốn làm gì thì làm”.
“Cô gái bướng bỉnh, mấy ngày không gặp, lại còn tỏ thái độ này với anh?”, anh trách cứ vẻ không hài lòng. Thấy cô vẫn ương ngạnh đi về phía trước chẳng thèm quay đầu lại, anh vô cùng tức giận nhưng cuối cùng vẫn ngập ngừng vài giây rồi đuổi theo, “Đưa anh một nửa”.
Trần Uyển dừng bước, không hiểu ý của anh.
“Đưa một nửa trên tay em cho anh”, không đợi cô nói, anh đã giành lấy, “Phát xong là có thể đi phải không? Em đứng đây, anh đi phía trước”.
Trần Uyển đứng như hóa đá ở giữa đường. Khi ánh mặt trời như lửa chiếu vào tấm lưng ướt đẫm mồ hôi cô mới bừng tỉnh. Nhìn theo bóng dáng anh phía trước, muốn cười lại cảm thấy rất quái lạ, quái lạ đến mức cô không dám tiếp tục nghĩ.
Phát xong mớ tờ rơi, Trần Uyển quay trở lại tiệm nước trên đường Thượng Hải để lấy thêm. Trên đường cô gặp Hà Tâm Mi, Hà Tâm Mi ngạc nhiên: “Sao nhanh thế?”.
Cô không dám nói có lao công miễn phí, chỉ nói phía trước đường đông người. Đi đến đầu đường, thấy có người chạy vút qua, cô tưởng là người ta bắt cướp. Nhìn kĩ lại, cuối cùng không nén được che miệng cười ha hả.
Xe của Tần Hạo bị kéo đi.
Tần Hạo vừa đuổi theo vừa nghĩ: Khốn kiếp, hôm nay là ngày gì mà xui xẻo quá.
Anh về thăm ông là thật, nhưng chủ yếu vì để tu sửa con hẻm Chu Tước, anh muốn tìm kiến trúc sư, nhân viên kĩ thuật và đội thi công có kinh nghiệm trong việc tu sửa kiến trúc cổ; muốn xem qua bản dự thảo thiết kế; muốn ước lượng giá cả. Anh đã bận bịu tối ngày chỉ để hoàn thành công việc mà quay lại đây sớm. Từ sân bay trở về nơi ở, anh tắm rửa thay quần áo rồi lập tức đi tìm cô. Ai ngờ đến đường Trung Sơn thì bỗng nhìn thấy một cô chân dài đang thu hút rất nhiều sự chú ý của người đi đường, đó lại chính là người mà anh vô cùng nhung nhớ.
Đã quen biết từ lâu nhưng cô chưa bao giờ mặc váy ngắn trước mặt anh. Ngay cả đồ ngủ cũng là loại cổ lỗ sĩ, áo quần riêng rẽ, hơn nữa còn là kiểu màu xanh xám mà cha anh thích. Dường như màu sắc sặc sỡ một chút thì thường làm thú tính của anh dễ phát tác hơn. Vậy mà hôm nay cô lại đứng giữa đường, khoe cặp đùi cho người ta ng