Tác giả: Tả Vi
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341231
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1231 lượt.
suy sụp toàn bộ đều bị quăng ra sau đầu.
Giây kế tiếp, vậy mà cô lại giống y như chó săn được huấn luyện có bài bản lao ra ngoài…
Hắn nhìn kia thân ảnh nhỏ như viên đạn kia, không khỏi vỗ trán bật cười, nghĩ đến chó con nhặt đĩa ném trong công viên… Đây là niềm vui khi nuôi thú cưng sao?
Ôi trời, vì sao cô gái này luôn có thể làm ra những phản ứng khiến hắn cảm thấy thú vị! Hại gần đây hắn luôn có loại cảm giác “cưới được là kiếm được”, ngay cả khi không ràng buộc cho mượn mảnh đất kia một năm, hắn cũng còn cảm thấy chính bản thân là gian thương đạt được rất nhiều.
“Này, hồi nãy anh còn chưa nói xong, ý trên mặt chữ nghĩa là sao?” Cô đem theo cái máy bay giấy “tự nhiên bay được”, hơi chút thở dốc, đầu óc trở lại chủ đề vừa rồi, cô thực sự không hiểu hắn đang nói cái gì nha.
Vượt quá một năm? Ý là hắn muốn kéo dài giao dịch này sao? Vậy thì bao lâu? Rốt cuộc cô còn có thể ở bên người hắn bao lâu nữa?
Nói thực ra, sau ngày “tâm thủ tương liên[1'>” ở bệnh viện, cô luôn muốn tìm một cơ hội hỏi thử hắn, rốt cuộc trong lòng hắn có suy nghĩ gì về cô, nếu dựa vào cái mà cô cảm giác được, hình như người đàn ông này cũng có vẻ như đang thích cô nha… Nhưng cái loại chuyện tình cảm này, phải có sự xác nhận từ hai phía thì tương đối tốt hơn. Huống hồ thật sự phải hỏi ra miệng, cô vẫn cảm thấy có chút “nhục”, cho nên mới kéo cho tới giờ mà vẫn còn chưa kết luận, không bằng liền thừa dịp đêm nay nguyệt hắc phong cao[2'>… Không, là đêm khuya vắng người, thời điểm bốn bề vắng lặng này nói cho rõ ràng là tốt nhất a…
“Thuốc sắc xong thì nhanh lên lầu, mắt em thâm quầng sẽ dọa đám con nít đó.” Đột nhiên hắn cắt ngang “kế hoạch tươi đẹp” của cô, bỏ lại câu đáp lại cho có lệ này rồi nhẹ nhàng nhấc túi công văn lên lầu, lưu lại một đống dấu chấm hỏi làm cô nóng ruột.
“Này! Sao lại như vậy… Nói một nửa thì đi, rất không đạo đức nha!” Việc này không phải cố tình hại cô mất ngủ, mắt càng thêm thâm quầng sao?
“…Vậy ít nhất cũng dạy em gấp thế nào chứ.” Cô nhìn chằm chằm máy bay giấy trong tay, tâm tình cực kỳ thất vọng.
Thở dài, Giang Xuân Tuệ trong lòng đầy bất đắc dĩ mà tháo cái máy bay ra nghiên cứu, tất cả đầu lại xoay quanh một người nào đó mà không liên quan gì đến gấp giấy.
Trái gấp phải bẻ, cô vẫn gấp lại theo nếp cũ… Víu…
Vẫn rơi xuống!
Hừ!
“Ác ma, ác ma, ác ma! Tôi mới sẽ không thua anh…”
Đêm khuya, trong phòng bếp, truyền ra từng trận thấp rủa, giấy gấp bay loạn đầy trời, hàng vạn máy bay đồng loạt bay…
Hình ảnh này thật đúng là khiến người ta sởn gai ốc!
[1'> Tâm thủ tương liên: tay và tim kết nối, cũng là tên bài hát nổi tiếng của Đàm Vịnh Lân, năm 1988
[2'> nguyệt hắc phong cao: vốn là “Đêm trăng mờ giết người, ngày gió cao phóng hoả.”: thời điểm trăng vắng sao thưa, gió nổi bốn bề rất thích hợp để làm chuyện mờ ám, không bị trăng làm lộ bóng, không sợ để lại dấu vết.
Hơn nửa tháng sau, Hà Bích Châu phục hồi như cũ, tình huống tương đối tốt, nhưng do choáng váng mắt hoa nghiêm trọng khiến bà không thể xuống giường đi lại trong khoảng thời gian dài, ban ngày bà vẫn nằm trên giường điều dưỡng thân thể.
Hôm nay, Giang Xuân Tuệ được mẹ chồng giao cho trọng trách. Đó là cùng chồng tham gia một bữa tiệc từ thiện do một người bạn lâu năm của Đoàn Ngự Minh tổ chức. Thứ nhất là vì vợ chồng Đoàn Ngự Minh đã sớm nhận lời tham dự, không muốn thất lễ với bạn bè. Thứ hai là vì Hà Bích Châu thấy trong nửa tháng này hầu như mỗi ngày tan tầm con dâu đều ở bên cạnh chăm sóc bà, quả thực còn hiếu thuận tri kỷ hơn so với con chính mình sinh ra, cho nên bà rất muốn cho con dâu “nghỉ ngơi”, đi ra ngoài thả lỏng một chút.
Hà Bích Châu không chỉ có cho cô “nhiệm vụ”, còn tặng thêm đầy đủ trang sức và trang điểm, làm tóc, vừa chạng vạng bà đã phái xe đưa cô tới salon cao cấp trang điểm, sau đó trực tiếp đưa cô tới tiệc rượu để gặp Đoàn Bồi Nguyên.
“Em ở đâu?” Ngoài sảnh yến hội, Đoàn Bồi Nguyên mặc một thân âu phục phẳng phiu, tư thế đĩnh đạc, hiên ngang nhưng giọng điệu của hắn lại không hề kiên nhẫn. Nhìn trái phải xung quanh, thân ảnh khôi ngô hoàn toàn không nhìn đến ánh mắt tán thưởng quanh mình, hắn thầm nghĩ nhanh chóng tìm được cô gái đến còn chưa thấy bóng dáng kia.
Sớm một chút, hắn đã tắm rửa thay quần áo ở khách sạn, trước khi rời khỏi, hắn rõ ràng còn xác nhận lại thời gian với cô, kết quả người phụ nữ nói sẽ tới trước giờ hiện tại ngay cả bóng dáng cũng không có!
“Ừ.”
Ừ? Cái này cũng bình thường quá đi thôi!
“”Ừ” là ý gì? Đẹp thì đẹp, khó coi thì nói khó coi nha.” Nụ cười của cô liền sụp xuống, lập tức nâng mặt lên đòi lại công bằng.
Vừa rồi rõ ràng còn bắt được một chút kinh diễm trong chớp mắt từ trên trên nét mặt hơi sững sờ của hắn, vì sao hỏi hắn, hắn lại không thừa nhận, còn trả lời cho có lệ như vậy? Tức giận nha!
“Đẹp và khó coi đều bị em nói hết rồi, còn có cái gì để nói nữa.” Đuôi lông mày ngả ngớn, toàn thân phóng khoáng, hắn thẳng tiến đại sảnh yến hội.
Đùa cô vui như v