Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341464

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1464 lượt.

ỏ, còn có đứa gọi cô là chị, là dì, thật đúng là loạn không thể loạn hơn. Có một vài đứa bạo dạn còn bước đến gần sờ vào bộ đồ cưới cô đang mặc, tất cả đều cảm thấy cô dâu thật xinh đẹp.
Lạc Sa thấy các bạn ùn ùn kéo tới vây lấy Lạc Trần, liền tình nguyện đứng ra giải vây cho chị, lớn tiếng nói: “Cô dâu thì có gì mà xem, chỉ có bọn con gái mới thích thôi, chúng ta ra kia chơi đi”. Nghe cậu nói thế, đám con trai liền chạy theo cậu, đám con gái chạy đuổi theo đám con trai, cuối cùng Lạc Trần cũng được yên tĩnh một lát.
Lạc Trần nhìn đám người đang cười cười nói nói hết sức vui vẻ ở đằng xa kia, thầm nghĩ không biết bữa tiệc này đến lúc nào mới kết thúc, liệu mình rời khỏi đây có bị coi là bất lịch sự không nhỉ? Nghĩ thì nghĩ thế nhưng cô đã đứng dậy, đi về phía cầu thang.
Lạc Trần biết, phòng đọc sách của ông nội ở tầng hai, còn phòng trang điểm và phòng sinh hoạt chung mà cô đã từng vào đều ở tầng ba, chắc là phòng ngủ của ông nội cũng ở tầng hai, mình không nên mạo phạm đến nữa. Vì vậy, Lạc Trần đi thẳng lên tầng ba, muốn tìm căn phòng mà Từ Man Chi nói đã bố trí riêng cho cô và Lâm Tự hoặc tìm phòng Lạc Sa để nghỉ ngơi một chút.
Đối diện với cầu thang là một quầy bar nhỏ, dưới quầy rượu đặt một chiếc ghế sofa và một bàn trà hình bán nguyệt để mọi người có thể nghỉ ngơi, tự phục vụ. Bên trái bên phải bố trí tất cả là bốn phòng, Lạc Trần đi về hướng ngược lại với phòng sinh hoạt chung, cô hé một cánh cửa, bên trong chỉ có ánh đèn tường sáng trưng. Lạc Trần mỉm cười, đây chẳng phải là căn phòng theo kiểu thư viện đặc trưng của Lâm Tự sao? Cô đang định quay ra thì đột nhiên nghe thấy có tiếng người.
“Anh, xem ra anh đối xử với chị dâu rất tốt đấy nhỉ”. Là Utah.
Lạc Trần không định nghe câu trả lời của Lâm Tự, cô cảm thấy nghe lén là rất bất lịch sự, định rời đi. Đúng lúc đó, giọng điệu đều đều vô cảm của Lâm Tự truyền tới, Lạc Trần đoán họ đang nói chuyện ở ngoài ban công.
“Gì mà tốt với không tốt, ai cũng có thứ mình muốn, nước sông không phạm nước giếng”.
Lạc Trần nhẹ nhàng lùi ra, khép cửa lại. Câu trả lời của Lâm Tự hoàn toàn nằm trong dự đoán của cô.
Có kiểu người, dù người ra có moi tim ra dâng tặng thì anh ta cũng chẳng hề rung động. Lâm Tự chính là kiểu người như vậy, Lạc Trần cảm thấy bản thân mình cũng thế, bởi vậy, không gây ra phiền phức, đối với mình hay với người khác đều là việc tốt.
Quả nhiên, căn phòng bên cạnh chính là căn phòng mới được trang trí lại. Vừa nhìn đã nhận ra đây là phòng tân hôn, đồ dùng ở đây đều có màu đỏ sẫm viền vàng, tay nắm tủ quần áo kiểu bán nguyệt màu vàng, phía trên chạm khắc một đôi long phượng, bên trong có rất nhiều quần áo dành cho phụ nữ: áo ngủ, áo choàng tắm, áo mặc ở nhà, áo mặc khi tập thể thao, các loại áo vest, rồi đồ mặc đi chơi… cái gì cũng có. Lạc Trần nghĩ: Chuẩn bị nhiều thế này cứ như mình sẽ ở đây luôn vậy, có tiền cũng không cần thiết phải lãng phí thế chứ. Thực ra, những thứ này đều do Lâm Đoan Tử chuẩn bị, về cơ bản thì mỗi kiểu sẽ có hai bộ, một bộ để ở căn hộ của Lâm Tự, chủ yếu cũng là vì muốn thuận tiện cho Lạc Trần.
Lạc Trần cởi đồ ra treo lên, sau đó mặc áo choàng tắm vào, bắt đầu tẩy trang. Vì lần trước trang điểm thử, chuyên viên hóa trang đã dạy cô làm cách nào để tẩy trang, bảo vệ da, vì thế Lạc Trần làm rất dễ dàng. Cô liếc nhìn chiếc giường rộng lớn ở phía sau, thật quá hấp dẫn, mau tắm rửa rồi vào ngủ một giấc thôi.
Từ phòng tắm đi ra, Lạc Trần nhìn thấy Lâm Tự đứng ở giữa phòng, sắc mặt rất không tốt.
“Sao vậy?”
“Vẫn còn chưa tiễn khách mà em đã muốn ngủ rồi sao?”
“Có ai nói gì với em đâu?”, Lạc Trần lơ đễnh trả lời. Cô lau tóc, ngồi xuống trước bàn phần bôi kem dưỡng da. Dù sao, cô và những người đó cũng không quen biết nhau, chẳng có gì để nói cả. Giờ họ đang nói chuyện vui vẻ thế kia, vai của cô lại chỉ là nhân vật phụ, chẳng cần thiết phải tới đó để góp vui, có cô hay không thì cũng chẳng ảnh hưởng gì. Cô đang rất mệt, hai ngày rồi có được nghỉ ngơi đầy đủ đâu.
Lâm Tự đương nhiên không tha cho cô, lớn tiếng nói: “Thay quần áo đi”.
Lạc Trần chỉ vào mình: “Giờ em thế này, trang điểm lại, làm tóc, thay đồ xong xuôi thì khách khứa cũng đã về hết từ lâu rồi”.
Lâm Tự trừng mắt nhìn cô hồi lâu, chẳng nói gì, quay người bỏ đi, nhưng không quên dập mạnh cửa.
Lạc Trần chọn bừa một chiếc áo ngủ, thay vào. Cô nhìn chiếc giường, bật người trên đó vài cái, sau đó cuộn mình vào chiếc chăn mềm mại, cứ thế này thật dễ chịu, sau đó từ từ chìm vào giấc ngủ. Lúc nửa mơ nửa tỉnh Lạc Trần mới dám thừa nhận, câu nói của Lâm Tự thật sự khiến cô tổn thương. Mặc dù không có được tình yêu đẹp như mong muốn, nhưng đến cơ hội để mơ mộng anh cũng không cho, anh thật quá tàn nhẫn.
Ngủ đến nửa đêm, Lạc Trần đột nhiên cảm thấy rất lạnh, lần sờ tìm chăn để rúc vào nhưng tìm mãi cũng không thấy. Cố gắng lắm mới mở được mắt, cô lập tức nhìn thấy Lâm Tự đang đứng bên giường, ôm cái chăn lớn đó trong tay nhìn cô chịu lạnh, không hề động đậy. Lạc Trần cũng chẳng muốn nói, cô lao về phía anh, định giằng lại cái