Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341491
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1491 lượt.
chỉ cho đi mà thôi, đã bỏ ra là đều yêu cầu được đáp lại.
Bây giờ, Lạc Trần cảm thấy có một người để yêu, để cho, để chiều chuộng thôi cũng đủ rồi. Nhưng sẽ đến một ngày, cô nhất định sẽ yêu cầu anh đáp lại tình yêu của mình, yêu cầu anh phải cho, phải chiều chuộng lại cô. Có điều đối với Lâm Tự, anh chỉ cần tình dục chứ không cần tình yêu. Anh cảm thấy tình yêu đa phần là gánh nặng, thứ mà anh có thể làm được là gánh vác tránh nhiệm chứ chẳng phải là cho cô ấy tình cảm, thứ Lạc Trần muốn anh không có.
Đối với Lâm Tự, ý nghĩa tồn tại của con người chính là để làm việc gì đó lưu lại cho hậu thế, bởi vậy anh không muốn, cũng không có ý định đầu tư sức lực vào chuyện tình cảm nam nữ. Đối với người phụ nữ đã thuộc về mình này, anh càng cảm thấy không cần bỏ thời gian và công sức ra để chiều chuộng, đợi khi cô ấy tỉnh ngộ, biết được thứ gì có thể có, thứ gì chỉ có thể là mơ ước xa vời, lúc ấy mọi chuyện sẽ trở lại trạng thái ban đầu. Lâm Tự tin với trí thông minh của Lạc Trần, cô sẽ nhanh chóng hiểu ra điều đó.
Một năm sau đó, Lạc Trần học được thế nào là nhớ nhung, thế nào là chờ đợi, thế nào là khát khao. Sau khoảng thời gian mà đến giọng nói của anh cô cũng không nghe thấy, Lạc Trần hiểu ra rằng, con người này chỉ mang lại cho cô sự thất vọng. Những lúc cô cần thì anh biến mất, chỉ xuất hiện những lúc bản thân anh cần. Tình yêu Lạc Trần dành cho Lâm Tự không ngừng bị giày vò bởi hai tâm trạng khát khao và tuyệt vọng. Mỗi lần, khi chút nhiệt tình của Lâm Tự khiến cô hiểu nhầm là tình yêu, thì ngay lập tức anh sẽ có cách khiến trái tim cô đau đớn, làm cô hiểu, tất cả đều chỉ là do cô tưởng tượng mà thôi.
Lâm Tự đối xử với tất cả mọi người đều vô tình như thế, bản tính anh vốn rất lạnh lùng. Dần dần Lạc Trần cũng tỉnh ngộ, con người này không có tình cảm, thứ duy nhất mà anh ấy có thể làm cho người khác là thay họ gánh vác trách nhiệm. Từ đó về sau, Lạc Trần không còn thức đợi anh về, không nấu những món anh thích ăn, không còn quan tâm tới việc anh ở đâu, làm gì, cũng không thay đổi bản thân theo ý thích của anh nữa. Thậm chí là khi ở trên giường cũng không nhìn anh, làm những việc khiến anh vui, chỉ là làm cho xong nghĩa vụ, giúp mình giải tỏa áp lực, đồng thời tự tìm niềm vui trong đó mà thôi. Nhưng Lạc Trần hiểu rõ một điều rằng, những lúc cơ thể mình nóng bỏng nhất cũng là khi trái tim mình lạnh nhất.
Năm nay đối với Lạc Trần mà nói quả là một năm khó khăn. Một mình cô tự dằn vặt, trải nghiệm, đúc kết, không có ai để chia sẽ nỗi lòng chứ đừng nói gì đến việc được giúp đỡ. Nhưng tính thản nhiên vốn có đã cứu cô, Lạc Trần biết, cho dù mình có thích Lâm Tự đến đâu, yêu anh nhiều thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể đánh mất cái tôi của bản thân. Vì vậy, sau khi Lạc Trần nghĩ thấu đáo rồi quyết định từ bỏ, cô đã thật sự trưởng thành. Nhưng sự trưởng thành này vẫn phảng phất nét buồn thương, dù sao sự cuồng nhiệt của mối tình đầu cũng chẳng dễ gì xóa bỏ mà không để lại dấu vết nào.
Chỉ Cần Em, Không Cần Tình Yêu.
Tình cảm của Lạc Trần dành cho Lâm Tự, cả nhà họ Lâm chỉ có hai người là Lâm Đoan Tử và Utah biết rõ. Mỗi tuần họ phải về chỗ ông nội Lâm Chiêu để dùng cơm một lần, Lâm Tự dù có bận đến mấy, nhưng chỉ cần đang ở trong nước thì nhất định sẽ về tham dự. Bởi thế, trong một khoảng thời gian, việc về khu biệt thự ăn cơm luôn là việc quan trọng nhất của Lạc Trần, vì có lúc chỉ khi về đấy cô mới gặp được Lâm Tự. Lâm Đoan Tử là người từng trải, sự thay đổi giữa đôi vợ chồng trẻ đương nhiên không giấu được bà. Utah lại rất tinh ý, hơn nữa từ sau khi anh ta vào công ty làm việc, Lâm Tự dù không có việc gì cũng không về nhà, thường xuyên kéo anh ta ra ngoài tập thể thao.
Lâm Đoan Tử theo dõi thần sắc tươi trẻ tràn đầy sức xuân và ánh mắt sáng ngời xuất phát từ đôi mắt điềm tĩnh của Lạc Trần dần trở nên ảm đạm, cảm thấy xót xa. Bà muốn khuyên nhủ an ủi Lạc Trần, nhưng Lạc Trần vẫn luôn giữ khoảng cách với tất cả mọi người, khiến bà cảm thấy khó mở lời. Người duy nhất mà Lạc Trần vui vẻ muốn tiếp xúc lại đẩy cô ra xa, sự tổn thương đó e là sẽ tồn tại trong một thời gian khá dài.
Utah cũng thấy không thuận mắt, cậu không chỉ một lần nhìn thấy đôi mắt ngấn nước của Lạc Trần. Lúc Lâm Tự lại đến rủ đi chơi, cậu liền nói: “Anh, em cảm thấy anh làm thế có chút không thoả đáng”.
Lâm Tự cũng không nói gì, chỉ nhìn cậu.
Không nói thì thôi, Lạc Trần nhún vai chẳng quan tâm, với tay lấy chiếc áo ngủ bị Lâm Tự ném trên gối, định đi tắm rồi ngủ một giấc. Gần đây Lâm Tự rất khác thường, lần nào cũng tỏ ra rất bức bách, kích động nhưng sau khi kết thúc lại tỏ ra không vui, thậm chí có chút mệt mỏi chán nản, cứ như trước đó là bị ai nhập vào chứ không phải bản thân anh vậy.
“Em không thoả mãn được anh, anh đành phải đi tìm người khác.” Lâm Tự thật ra cũng không biết nên làm thế nào để nói rõ chuyện này, anh biết bản thân mình như thế là đang ép buộc cô, bởi vì anh không cần tình yêu của Lạc Trần, nhưng lại cần cô