Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.

c gì cả.”
“Cho dù em có nói thì cũng không thể giải quyết được việc gì.”
“Không nói làm sao biết được?”
“Lâm Tự, em không muốn nói với anh, không muốn nói gì với anh cả, có giải quyết được hay không cũng không muốn nói với anh. Em nói vậy anh đã hiểu chưa?” Lạc Trần chống tay lên bàn, nói rõ từng câu từng chữ với Lâm Tự, hai tay bấu chặt vào mép bàn, chỉ sợ chúng không khống chế nổi sự kích động mà run lên.
Lâm Tự nhìn Lạc Trần đang đứng đối diện, tức giận khiến hai má cô ửng hồng, đôi mắt sáng lên long lanh, đôi tay đang bấu chặt vào cạnh bàn kia như đang dùng sức bóp cổ anh vậy. Một lúc lâu Lâm Tự cũng không nói gì, lặng lẽ quan sát Lạc Trần lúc này đang bị kích động giống như một chú báo nhỏ, cảm thấy ánh lửa trong mắt cô thật hấp dẫn.
“Không muốn nói chuyện với anh nữa?” Nụ cười của Lâm Tự như có chút chế giễu.
Lạc Trần mấp máy môi, lại chán nản ngậm lại. Cô cảm thấy mình đúng là hơi trẻ con, sao lại có thể nói ra những lời như thế. Lạc Trần chán nản ngồi xuống ghế, nói: “Tuỳ anh thôi”.
“Lạc Trần, chuyện gì rồi cũng sẽ có cách giải quyết, chỉ là em có muốn hay không mà thôi. Em bình tĩnh lại đi”, Lâm Tự nói một cách nghiêm túc.
“Em không biết!” Lạc Trần để lộ phiền não.
“Tâm trạng em đang không ổn định. Lạc Trần, như thế chẳng giống em chút nào.” Lâm Tự đưa tay ra, kéo Lạc Trần ngồi xuống.
“Em chỉ muốn cuộc sống của em cứ tiếp tục thế này, không bị quấy nhiễu.”
“Trái đất này là của tất cả mọi người, làm sao em có thể yêu cầu người khác đừng xuất hiện chứ?”
“Em chỉ yêu cầu người mà em ghét, những chuyện mà em không thích đừng xuất hiện trong cuộc sống của em thôi.” Cô biết mình giờ đã không còn ghét Sở Kinh Dương nữa rồi, chính bởi vậy mọi thứ mới trở nên hỗn loạn thế này.
“Em lấy quyền gì để yêu cầu người ta đây?”
“Em không biết.”
“Chỉ có một cách là em phải giữ vững lập trường, không để người khác ảnh hưởng lôi kéo, như thế thì dù có chuyện cũng sẽ không khiến em dao động. Đơn thuần yêu cầu người khác đừng đến gần mình chỉ là hạ sách.” Lâm Tự bước đến bên cạnh Lạc Trần, xoa xoa đầu cô, “Cứ suy nghĩ kỹ đi. Còn về Sở Kinh Dương, nếu em muốn thì cậu ta có thể biến mất bất kì lúc nào, em có muốn thế không?”.
Lạc Trần để mặc anh vỗ nhẹ đầu mình, cúi mặt: “Cũng không nghiêm trọng đến thế. Trước kia, việc anh ta bắt nạt em chỉ là mấy trò cãi vã trẻ con thôi”. Bây giờ việc anh ta muốn đối xử tốt với cô mới chính là điều cô lo sợ nhất, Lạc Trần thầm nghĩ.
“Được, nếu anh ta quá đáng quá, anh sẽ cho người đến dạy dỗ anh ta, em đừng sợ.”
Lạc Trần nghiêng qua dựa vào lòng Lâm Tự, tâm trạng thật sự rối bời, tất cả cứ để anh ấy lo liệu đi, anh ấy giữ lập trường rất tốt, không dễ gì bị người khác kích động. Còn cô sao càng lớn càng không tiến bộ thế này chứ, trước kia rõ ràng lắm cơ mà? Ngay cả trái tim mình mà cô còn không điều khiển được, chỉ cần gió thổi cỏ lay là cô cũng dao động theo, cứ yêu một cách mù quáng mặc cho người ta đẩy qua kéo lại.
Lâm Tự không đẩy cô ra, cũng chẳng ôm chặt hơn, để mặc cô nhẹ nhàng dựa vào mình như thế. Hai người cứ như vậy rất lâu, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng.
Hai ngày sau đó, Lạc Trần nhìn Lâm Tự vẫn bận rộn không ngừng, nghĩ đến câu hỏi của Sở Kinh Dương: “Em có yêu Lâm Tự không, em biết tình yêu là gì không?”, đột nhiên cảm thấy hoang mang. Cô đã ở bên anh hơn một năm rồi, đã từng có cái cảm giác gọi là yêu chưa? Tại sao Sở Kinh Dương lại có thể nói yêu dễ dàng như thế? Rốt cuộc là người khác coi nhẹ chữ yêu hay là vì cô quá xem trọng chữ yêu? Thực ra cô cũng biết, chính mình vẫn chưa hiểu thế nào là yêu.
Từ yêu, bản thân nó dường như cũng mang chút chua xót, vì vậy cô không muốn tuỳ tiện nhắc tới nó. Trong trường, Lạc Trần vẫn thường xuyên nhìn thấy bóng dáng các cặp tình nhân, thấy những bàn tay siết chặt, những cái ôm đầy yêu thương. Đối với tất cả những thứ đó cô đều không có cảm giác gì, nhưng ánh mắt sáng ngời rạng rỡ mà cặp tình nhân trao nhau lại khiến cô cảm nhận được sự cô đơn của chính bản thân mình.
Về cô đơn, lạc lõng trên khuôn mặt Lạc Trần không phải Lâm Tự không nhận ra. Nhưng anh có thể làm gì? Những việc có thể làm anh đã cố gắng hết sức rồi. Anh cũng không phải không biết có một tình địch mạnh đang hằng ngày nhìn chăm chú vào Lạc Trần, nhưng nếu chỉ vì chuyện này mà khiến Lâm Tự có hành động gì thì đã không phải là Lâm Tự nữa rồi. Thứ anh muốn là một cuộc sống bền lâu chứ không phải một cuộc chinh phục của sự phấn khích và đam mê nhất thời. Những thứ như thế không thể trở thành một phần trong cuộc sống của anh.
Phấn khích và đam mê chính là lý giải của Lâm Tự về tình yêu. Anh không mơ tưởng cũng không có khát vọng gì với tình yêu, những thứ quá sôi nổi mạnh mẽ sẽ không phù hợp với anh, anh cho rằng mình cũng không phù hợp với Lạc Trần. Vì vậy, Lâm Tự cũng không có hành động gì với Sở Kinh Dương, cho dù Lạc Trần có đi xa đến đâu, thì anh vẫn sẽ ở đây, bởi vì nơi đây chính là nhà của họ.






Kỳ Phùng Địch Thủ