Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341531
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1531 lượt.
m cô hy vọng, về sau lại khiến cô thất vọng thì thà cứ như cũ còn hơn. Duy trì mối quan hệ như bây giờ, lúc cô thật sự muốn ra đi cũng sẽ không đến nỗi đau đớn như đứt tay đứt chân. Lạc Trần tắt máy, cô không muốn nghe Lâm Tự khuyên nhủ. Đôi khi khoảng cách cũng là một cách bảo vệ, bảo vệ bản thân không đòi hỏi quá cao, bảo vệ bản thân không mong ước xa xôi.
Lâm Tự tay cầm điện thoại, mày nhíu lại, bị người ta cúp máy trước, cảm giác thật khó chịu; bị người ta từ chối, cảm giác còn khó chịu hơn. Đúng lúc này có tiếng gõ cửa. Lâm Tự điều chỉnh lại tâm trạng: “Vào đi”.
Vương Dịch Thu bước vào: “Chủ tịch, đây là tài liệu mà anh yêu cầu. Nếu không còn việc gì khác, tôi chuẩn bị đi chọn nhà”.
“Không phải vội. Lạc Trần vẫn còn hai tiết nữa.” Lâm Tự ngập ngừng, muốn hỏi cô vài việc nhưng lại không biết nên bắt đầu thế nào. Anh biết Vương Dịch Thu rất quý Lạc Trần, có thể là vì họ hợp nhau.
Vương Dịch Thu không để ý tới chỉ đạo của anh: “Tôi muốn xem trước các căn hộ, như thế sẽ có cái nhìn tổng quát. Đến khi đưa Lạc Trần đi, mới có thể đưa ra ý kiến chính xác”.
Lâm Tự đành gật đầu: “Đi đi, có kết quả thì thông báo lại cho tôi”. Việc của nhà mình Lâm Tự cũng không tiện đưa ra để thảo luận.
Khung của mấy căn nhà này không có vấn đề gì, chỉ khác nhau ở địa điểm và thiết kế. Nếu muốn vào ở ngay trong một thời gian ngắn thì hai vấn đề đó là tất cả những gì cần suy nghĩ. Vương Dịch Thu bảo lái xe đưa cô đi xem từng cái một, chất lượng không có vấn đề gì nhưng vị trí không tốt bằng căn hộ hiện tại. Có ba căn cách trường đại học C không xa, Vương Dịch Thu dự định đưa Lạc Trần đi xem trước. Cô đoán rằng với tính cách của Lạc Trần, chắc sẽ không đòi phải đi xem hết rồi mới quyết định, cô ấy không phải là người quá kén chọn.
Sau khi sàng lọc sơ qua, Vương Dịch Thu đến trước cổng trường đại học C, thời gian vừa vặn lúc Lạc Trần đang đi ra. Vương Dịch Thu đi tới: “Lâu thế rồi mới gặp, sao vẫn không thấy cô khác mấy thế?”
Giọng Vương Dịch Thu như đang nói với con mình vậy, cô luôn rất có cảm tình với Lạc Trần. Rõ ràng, chiều cao một mét sáu tư của Lạc Trần không có gì thay đổi, chỉ có điều trông cô đầy đặn hơn, vẻ xanh xao cũng giảm bớt đi một chút.
Ánh mắt Vương Dịch Thu đột nhiên nhìn ra phía sau Lạc Trần: “Giám đốc Sở, sao anh lại ở đây?”, sau đó cô nở một nụ cười xã giao hết sức nghiêm túc với Sở Kinh Dương. Đúng thế, Sở Kinh Dương lại bắt đầu đứng ngoài cửa phòng học của Lạc Trần ôm cây đợi thỏ, anh chẳng có lý do gì chính đáng để xuất hiện cả. Lạc Trần nhìn thấy anh cũng chỉ nói: “Em còn có việc, không về ký túc”.
Sở Kinh Dương gật đầu, cùng đi với Lạc Trần ra đến cửa. Anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý là sẽ gặp Lâm Tự, không ngờ người đợi ở đây lại là trợ lý Vương. Nghe thấy trợ lý Vương chào hỏi mình, Sở Kinh Dương cũng vô cùng khách sáo đáp lời, sau đó nói: “Hai người có việc, không làm phiền nữa”.
Vương Dịch Thu cũng rất hiểu biết nói: “Vâng, vậy không làm phiền anh nữa, chúng tôi đi trước”.
Vương Dịch Thu đương nhiên nhận ra mối quan hệ không bình thường giữa Sở Kinh Dương và Lạc Trần, huống hồ ánh mắt của Sở Kinh Dương không rời khỏi Lạc Trần lấy một giây. Lạc Trần không để ý tới anh nhưng trước khi đi cũng quay lại gật đầu chào. Vương Dịch Thu than thầm trong lòng, đây quả nhiên là cảm giác nhà có con gái lớn mà. Có điều anh chàng Sở Kinh Dương này cũng không đơn giản, Lạc Trần sao lại gặp một kẻ khó đối phó thế này chứ?
Lên xe, Lạc Trần thắc mắc hỏi: “Sao hai người lại quen nhau?”
“Giám đốc Sở? Dương Thiên của bọn họ gần đây có dự án hợp tác với Hoa Lâm, anh ta thường xuyên đến Hoa Lâm họp.”
Lạc Trần có chút khó hiểu, hai người đàn ông này lén gặp gỡ nhau sau lưng cô, ngoài mặt lại không để lộ bất kỳ biểu hiện nào, không hiểu họ định giở trò gì nữa? Cô lập tức bỏ qua suy nghĩ này, chuyện nhà cửa lúc này quan trọng hơn cả.
Cô quay sang nói với Vương Dịch Thu: “Chị giúp em chọn hai ba căn trước, em chỉ tập trung xem mấy căn đấy thôi”.
Vương Dịch Thu ngồi ở ghế phụ: “Đừng khách sáo với chị, đừng một câu chị hai câu chị thé, chị không chịu được đâu. Cứ gọi thẳng chị là chị Vương thôi, mặc dù về mặt tuổi tác thì em có gọi là dì vẫn được, nhưng cũng phải nể mặt sếp nữa chứ”.
Lạc Trần vẫn luôn quý mến Vương Dịch Thu, nghĩ chị thật sự rất có bản lĩnh, tính cách lại hài hước, tác phong làm việc thuần thục, đúng là hình mẫu lý tưởng cho các cô gái. Mặc dù có chút ngại ngùng, cô chưa gọi người khác là anh, chị bao giờ, nhưng cũng vẫn nói: “Vâng, chị Vương, chị chọn vài địa điểm đi”.
Vương Dịch Thu đã có sắp xếp, lập tức kêu lái xe đi đến ba nơi mà cô đã chọn trước đó. Lạc Trần lặng lẽ đi theo sau nghe Vương Dịch Thu giải thích. Thực ra cả ba căn nhà này đều là dạng biệt thự riêng biệt, chỉ khác nhau về vị trí, kết cấu và trang trí bên trong đa phần là giống nhau. Lạc Trần xem một lúc, cảm thấy không cần thiết phải chuyển nhà, cũng là một căn hộ với bấy nhiêu phòng, khác biệt là thang máy ở trong hay ở ngoài mà thôi. Cũng có thể khác biệt căn bản chính là việc Lâm Tự cho phép