XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341529

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1529 lượt.

ạo cho Lạc Trần niềm vui bất ngờ, có khi cô sẽ không giận dỗi nữa.
Đi trên cầu thang, đột nhiên Lâm Tự thấy có chút bùi ngùi, thời gian ở trường lúc nào cũng chầm chậm như thế, nơi đây ngoài việc cảnh còn người mất, dường như cũng không có nhiều thay đổi. Lâm Tự lại nghĩ không biết phòng ký túc của Lạc Trần có khác nhiều so với căn phòng của anh ngày trước hay không, nhưng phòng ký túc thì chỉ nhỏ có chừng ấy, chắc cũng tương tự vậy thôi.
Lâm Tự đến trước cửa phòng của Lạc Trần. Gõ cửa, bên trong rất yên tĩnh, Lâm Tự bất giác cười nhẹ, Lạc Trần ở đâu cũng lặng lẽ như thế. Nhưng sao một người lặng lẽ như vậy lại khiến anh không yên lòng nhỉ?
Lúc này, Lạc Trần và Sở Kinh Dương đã ăn cơm xong, cả hai đều không có thói quen nói chuyện khi ăn. Lạc Trần kiên quyết dành phần dọn rửa nhưng Sở Kinh Dương không chịu. Anh chỉ dang tay một cái đã nhấc cả bàn ăn vào lại trong bếp. Lạc Trần đành phải đứng bên cạnh, đợi anh rửa xong cái nào thì đưa sang để cô úp lên giá.
Nghe thấy có tiếng gõ cửa, hai người quay sang nhìn nhau, cùng mỉm cười, đều cho là Mông Mông thèm cơm nên tới, mặc dù không nghe thấy tiếng cô ấy ồn ào ngoài cửa. Sở Kinh Dương lau tay. Bíp tết anh làm cũng nhiều, vẫn còn để lại một ít, bánh mỳ thì giờ có thể nướng, cũng gọi là báo đáp lại việc ban sáng cô ấy đã bật đèn xanh giúp anh.
Lạc Trần đi ra mở cửa, miệng vẫn còn đang nở nụ cười. Nghĩ đến Mông Mông tâm trạng cô lúc nào cũng thấy rất dễ chịu, bởi vì Mông Mông luôn mang tới niềm vui cho cô, mang đến những điều thú vị mà cô không ngờ tới.
Mở cửa, người đứng đợi bên ngoài lại là Lâm Tự! Lạc Trần rất kinh ngạc, nụ cười như đông cứng trên khuôn mặt. Lâm Tự nhìn thấy tất cả, anh lập tức lý giải thành tâm trạng của cô đang rất tốt, không hề mong đợi sự xuất hiện của anh, thì ra cô không cần anh như anh vẫn nghĩ.
Đúng lúc đó, Sở Kinh Dương từ bếp đi ra, anh cảm thấy Mông Mông yên lặng như thế thì thật bất thường. Anh nhìn Lạc Trần tay vẫn đặt trên cánh cửa đứng đó không nói gì, liền tự mình bước tới mở rộng cửa ra, nhìn thấy Lâm Tự đứng ở bên ngoài, mặt không biểu cảm, ánh mắt phức tạp. Lâm Tự nhìn thấy Sở Kinh Dương, mắt thoáng hiện lên vẻ nghiêm khắc, lộ rõ sự không vui.
Sở Kinh Dương lập tức hiểu ra, trong tình huống này thì tốt nhất anh nên rời đi, để hai người họ ở lại giải quyết vấn đề. Nhưng anh lại không muốn đi, thế là cả ba người cứ đứng sững như thế. Sau đó, Lâm Tự đi vào trong, nguyên tắc của anh là cái gì cũng phải rõ ràng, tránh mọi sự hiểu lầm không cần thiết.
Trong phòng vẫn còn mùi đồ ăn. Lâm Tự đảo mắt nhìn quanh, bố cục của phòng cũng giống hệt như phòng ký túc của anh ngày trước, sắp xếp mọi thứ cũng tương đồng. Sở Kinh Dương đã ngồi xuống trước máy tính của Lạc Trần, một mình độc chiếm vị trí được coi là thoải mái nhất ở đây.
Lạc Trần quay lại nhìn họ sau đó đóng cửa lại, chẳng thèm để ý tới cả hai, đi vào trong bếp tiếp tục công việc dọn rửa còn đang dở dang.
Lạc Trần cho rằng dù có muốn nói gì với Lâm Tự cũng không nên nói trước mặt Sở Kinh Dương. Còn cô và Sở Kinh Dương, mặc dù quan hệ đã tốt hơn trước nhiều nhưng cũng chẳng có gì đáng nói. So với việc ngồi lại trong phòng nói những điều vô vị, cô thấy làm việc gì đấy vẫn tốt hơn.
Cô chưa từng nghĩ đến việc cô và Sở Kinh Dương ở riêng trong phòng thế này sẽ gây ra sự hiểu lầm không cần thiết, khiến Lâm Tự nghi ngờ và không vui. Lạc Trần chưa bao giờ nghĩ bản thân mình tốt đẹp, cũng chưa bao giờ nghĩ ai đó sẽ yêu cô. Những lời mà Sở Kinh Dương từng nói, bao gồm cả những hành động hiện tại, đều bị cô coi là anh đang chuộc lỗi. Hơn nữa, cô luôn cho rằng chỉ cần mình trong sạch là được, không cần để tâm đến ý kiến của người khác.
Lâm Tự rất tức giận, Sở Kinh Dương dám cả gan xuất hiện trong phòng người phụ nữ của anh, sao anh có thể không tức giận! Anh ngồi trên giường, cũng không vội vàng mở miệng, anh không muốn để lộ sơ hở của mình trước mặt Sở Kinh Dương.
Sở Kinh Dương vẫn tỏ vẻ ung dung, anh đi vào bếp rót một ly cà phê, đưa cho Lâm Tự, rõ ràng là bộ dạng chủ nhà đãi khách. Sau đó anh lại quay vào bếp: “Để anh dọn dẹp ở đây, em có khách, thu dọn xong anh sẽ đi”. Sở Kinh Dương không muốn thấy Lạc Trần khó xử, việc anh có mặt ở đây dù sao cũng không hay lắm. Anh hy vọng dù rơi vào bất kỳ tình huống nào, quyền chủ động cũng nằm trong tay Lạc Trần. Nếu như cô mất đi quyền lợi ấy thì anh sẽ thử giúp cô giành lại, anh không muốn Lạc Trần phải chịu thêm bất kỳ sự ấm ức nào nữa.
Lâm Tự đặt ly cà phê sang một bên, mắt cũng không nhìn vào trong bếp. Anh đang cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh. Đây là lần thứ bao nhiêu anh có cảm giác mình bị gạt ra khỏi cuộc sống của Lạc Trần, bị gạt ra khỏi tình cảm của Lạc Trần, bị gạt ra khỏi thế giới của Lạc Trần rồi? Tất cả mọi sự thay đổi của Lạc Trần đều bắt đầu từ khi Sở Kinh Dương xuất hiện. Mặc dù trước đó Lạc Trần rất ghét anh ta nhưng có lẽ đấy cũng chính là nguyên nhân khiến anh ta có ảnh hưởng tới Lạc Trần, xem ra không thể coi thường Sở Kinh Dương được.
Lạc Trần vẫn kiên quyết ở trong bếp cùng Sở