Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.

c thật đặc biệt.
Dù là ngày cuối tuần nhưng rất nhiều nhân viên đang bận rộn làm việc, văn phòng được thiết kế lấy ánh sáng ngoài trời rất tốt.
Đến trước cửa văn phòng của Lâm Tự, Lạc Trần khẽ gõ vài tiếng rồi mở cửa bước vào trong. Lâm Tự đã quay về, đang đợi cô. Lạc Trần vẫn luôn cho rằng bàn chuyện làm ăn trên bàn tiệc chắc chắn sẽ kéo dài rất lâu. Lâm Tự đang đứng trước cửa sổ, nghe thấy cô vào cũng chỉ quay đầu lại nhìn cô, “Lại đây”.
Lạc Trần đi tới, lặng kẽ đứng bên cạnh anh, có phần không hiểu. Nhưng vừa rồi Vương Dịch Thu có nói Lâm Tự gặp vài vấn đề rắc rối, chắc anh đang phiền lòng vì chuyện đó.
Lâm Tự nhìn Lạc Trần: “Em xem, chúng ta đang đứng ở nơi cao nhất, dưới chân chúng ta là những nhân viên làm việc cho Hoa Lâm. Phía sau chúng ta là dòng họ Lâm, còn phía sau họ có người nhà của họ. Tất cả những gì anh có cũng đều là của họ, anh phải chịu trách nhiệm về điều này”.
Lạc Trần có dự cảm xấu, nhưng cụ thể là gì thì cô chưa rõ. Việc kinh doanh của Lâm Tự cô hoàn toàn không hiểu, cho dù muốn dựa vào những lời anh nói để tư vấn cho anh cũng không biết nên bắt đầu từ đâu: “Việc lên sàn cần gấp như thế sao? Nếu đã vấp phải vấn đề, vậy thì đợi thêm một thời gian nữa không được sao?”.
“Vì muốn đưa cổ phiếu lên sàn và lưu thông ở nước ngoài, Hoa Lâm đã tiến hành tái cơ cấu tài sản và kiểm toán, thời gian chuẩn bị khá dài, đầu tư cũng không ít. Nếu nửa chừng thất bại thì tổn thất không thể ước tính được. Huống hồ, vấn đề vướng mắc bây giờ chỉ là vấn đề thẩm định mang tính hình thức, là yếu tố con người nên không thể đợi thêm nữa.”
“Có biện pháp nào không?”
“Có thể ‘mượn vỏ niêm yết’[1'>, nhưng làm thế không đúng lắm với kế hoạch ban đầu anh dự định.”
[1'>: Có hai cách để niêm yết trên sàn chứng khoán Mỹ: một là “Niêm yết truyền thống”: Thực hiện từng bước niêm yết ra công chúng bình thường theo chương trình Public Launch. Cách thứ hai là Sát Nhập Ưu Thế, hay còn gọi là “Niêm yết cửa sau” hay “Mượn vỏ niêm yết”. Theo cách này các công ty chưa niêm yết của Trung Quốc sẽ sát nhập với một công ty đã niêm yết của Mỹ (thực chất chỉ là cái vỏ, tài sản và nguồn vốn không đáng kể). Công ty này sẽ chiếm quyền kiểm soát và đương nhiên được niêm yết trên thị trường chứng khoán bằng sự đổi tên cổ phiếu.
Mặc dù Lạc Trần không hiểu lắm nhưng cũng đã đoán ra được phần nào ý nghĩa của từ đó, gần như việc mượn gà để đẻ trứng vậy. Vì thế, cô cũng không tiếp tục hỏi các vấn đề chuyên ngành nữa.
“Anh đã định sẽ làm thế nào chưa?”
Lạc Trần vừa nói hết câu liền cảm thấy dường như Lâm Tự đã đợi câu hỏi này của cô từ lâu, đợi cô hỏi xem anh sẽ quyết định thế nào.
“Lạc Trần, anh gọi cho em đến là bởi vì anh vừa mới có một quyết định.”
Lạc Trần cố gắng tỏ ra bình tĩnh: “Anh nói đi.” Chắc chắn quyết định này có liên quan tới cô, đương nhiên rồi! Lâm Tự muốn rút cái gai trong trái tim cô ra, rồi lại một lần nữa đâm vào. Lạc Trần dựa người vào tấm kính cửa sổ, cảm thấy mồ hôi ở tay cứ rịn ra, tạo thành một dấu bàn tay trên lớp cửa kính. Cô muốn gập các ngón tay lại, nhưng cửa kính rất trơn, khiến chúng trở nên vô lực.
“Liên kết hôn nhân.”
Dù đã đoán được phần nào ý anh, nhưng khi chính tai mình nghe được những lời đó từ miệng Lâm Tự, cô vẫn cảm thấy thật đau đớn. Lạc Trần áp mặt vào cửa kính, nhìn chằm chằm ra ngoài, cảm giác như bản thân mình đang lơ lửng trên không trung, bị treo ở đó. Trái tim gào thét rằng phải trấn tĩnh nhưng Lạc Trần vẫn cảm nhận được sự giá lạnh trên gương mặt mình.
“Em đừng thế.” Lâm Tự đứng phía sau cô nói: “Được trả tự do sớm thế, không phải em nên vui mừng sao?”, lời anh nói khiến trái tim cô cay đắng muôn phần.
Đúng vậy, Lạc Trần đã chờ đợi việc này gần ba năm rồi. Mặc dù cô chưa trả hết nợ mà vẫn được giải thoát nhưng giây phút này cô lại không hề cảm thấy vui mà ngược lại, sự đau đớn cứ ập đến từng đợt, xâm nhập vào từng mạch máu của cô. Mỗi lần Lâm Tự gây đau đớn cho cô, cô đều cảm thấy sự đau đớn đó thật đáng khắc cốt ghi tâm, đi vào tận xương tủy, đau tới không thể đau hơn được nữa, nhưng mỗi khi sự đau đớn tiếp theo chuẩn bị tới thì cảm giác còn kinh khủng hơn cả lần trước. Lạc Trần cảm thấy cô không còn là cô nữa, trái tim cũng không còn là trái tim của cô nữa, lần nào nó cũng dùng những cơn đau để trịnh trọng tuyên bố việc Lâm Tự đang chiếm giữ nó, bóc trần những hành vi ngụy trang và tỏ vẻ bất cần của cô, bóc mẽ sự tự tôn cuối cùng của cô.
Nước mắt cứ lặng lẽ rơi, cuối cùng Lạc Trần cũng tìm lại được tiếng nói của mình, tìm lại được lý trí của mình. “Hoa Lâm đã rơi vào bước đường cùng khiến anh phải hy sinh bản thân để cứu rồi sao?”.
“Chưa.” Lâm Tự đỡ cô đứng thẳng dậy rồi sau đó mới nói tiếp: “Lạc Trần, anh cứ nghĩ rằng em có thể hiểu anh. Chúng ta không phải là những kẻ đợi dồn vào đường cùng rồi mới chiến đấu. Nếu có thể đi đường thẳng, việc gì anh lại phải đi vòng cho xa? Hôm nay anh đã gặp Hứa Quán Hoàn, anh nghĩ chắc em đã đoán ra cô ấy là ai”.
Họ Hứa của cô ấy đã thể hiện rõ tất cả. Trong giới chính trị có thể nói bọn họ một tay