Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341522

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1522 lượt.

ộ của Lâm Tự rất quy củ, trong sự tĩnh lặng lại hơi có cảm giác nặng nề. Nhưng trong căn hộ của Sở Kinh Dương, tất cả đều được bài trí rất thoải mãi, rất coi trọng sự tiện dụng của các đồ dùng. Một chiếc ghế sofa to, một vài bức tranh treo trên tường, phong cách đa dạng từ cổ tới kim, chỗ nào cũng khiến người khác cảm nhận được sự độc đáo và khoáng đạt của chủ nhân.
"Em ngồi đi, uống gì không?".
"Nước."
“Uống một lý nhé?" Sở Kinh Dương cười đầy ẩn ý, dùng tay ra hiệu, làm tư thế cầm ly rượu.
"Không."
Sở Kinh Dương rót một cốc nước đưa cho Lạc Trần rồi tự rót cho mình một cốc sữa.
"Lạc Sa đâu?" Lúc này Sở Kinh Dương mới bắt đầu hỏi cô.
"Về nhà trước rồi." Lạc Trần không muốn nói nhiều, cầm cốc nước lên uống một hơi, cốc nước này hơi có vị chanh, Lạc Trần uống thêm một ngụm nữa rồi mới nói: "Mông Mông nói, anh muốn bàn về một bộ phim tiếp theo?"
"Ừ, đây là kịch bản, em xem trươc đi. Đĩa thì anh đã đưa cho Mông Mông rồi."
Lạc Trần lật ra xem. Lần này là một bộ phim của Anh, nhìn có vẻ dễ hơn bộ trước nhưng nội dung kể về câu chuyện của một diễn viễn múa nên lời thoại dùng rất nhiều thuật ngữ chuyên ngành, nếu muốn làm tốt, dịch chuẩn xác, xem ra vẫn phải tốn không ít công sức.
Lạc Trần cầm kịch bản lên: "Em đi trước đây".
"Anh đưa em về." Sở Kinh Dương lập tức đứng dậy.
Lạc Trần ngăn lại: " Không cần đâu, em... chưa muốn về nhà".
"Em đi đâu, anh đưa em đi." Sở Kinh Dương kiên quyết.
Lạc Trần cảm thấy hôm nay Sở Kinh Dương thật lằng nhằng, sự buồn bã kìm nén nơi sâu thẳm trong trái tim, vô tình trong lúc tranh cãi với anh đã thoáng để lộ ra. "Đừng có đi theo em".
"Nói đi có chuyện gì thế, Lăng Lạc Trần?" Sở Kinh Dương đứng chặn ở cửa, không chịu nhường đường.
"Không có gì." Lạc Trần cúi đầu đi giày.
"Không có gì mà em lại thế sao? Ánh mắt em lúc nào cũng nhìn đâu đâu, còn tâm trí thì lại càng ở mãi tận nơi nào ấy." Sở Kinh Dương đột ngột giơ tay ra, kéo Lạc Trần lại gần rồi ôm chặt lấy cô: "Ai bắt nạt em sao?"
Lạc Trần giằng ra, dùng bàn chân vừa đi giày xong đạp lên chân Sở Kinh Dương, "Buông ra!", nước mắt cô cứ thế tuôn rơi không biết là do hành động vừa rồi của Sở Kinh Dương hay là do hai từ "bắt nạt" đã động đến cô. Lạc Trần không thể thoát khỏi vòng tay của Sở Kinh Dương, đành mặc kệ cho nước mắt thấm ướt áo anh. Ở trong vòng tay con người xấu xa luôn thích bắt nạt cô này, cô đã bộc lộ toàn bộ sự đau đớn trong lòng.
Chỉ một lúc sau, Lạc Trần dần dần bình tĩnh trở lại, cô cảm thấy không nên tùy tiện bộc phát tâm trạng của mình như thế. Đưa tay lên lau nước mắt trên mặt nói: "Xin lỗi, em phải đi rồi".
Sở Kinh Dương hiểu, Lạc Trần đã xòe chiếc ô bảo vệ của mình ra rồi tự chui vào đó. Nhưng anh có thể làm gì bây giờ, động tới nỗi đâu của cô, bản thân anh chẳng phải cũng đau như thế sao? Trừ khi có thể giúp cô giải quyết vấn đề, nếu không có hỏi rõ ràng cũng vô ích.
Sở Kinh Dương vẫn nắm chặt tay Lạc Trần, dường như muốn thông qua đó truyền cho cô chút năng lượng nhưng Lạc Trần đã rút tay về. Bàn tay Sở Kinh Dương từ từ nắm chặt lại thành một đấm, rồi lại có phần chán nản buông thõng xuống. Bởi vì không phải tất cả tâm ý đều có thể được đón nhận, cũng phải sự quan tâm nào cũng không cần báo đáp.
Lạc Trần ngẩng đầu lên. Cô có thể nhìn thấy sự đau đớn trong ánh mắt của Sở Kinh Dương, nhìn thấy sự bất lực trong hành động buông thõng tay xuống của anh. Lạc Trần nhìn Sở Kinh Dương, nếu như trước kia Sở Kinh Dương có nói gì, làm gì, cô cũng vẫn nửa tin nửa ngờ thì lúc nào cô chợt hiểu ra, anh thật sự quan tâm tới cô, vẫn luôn nhẫn nhịn cô.
"Xin lỗi, em hơi mất tự chủ." Cũng có thể cô tìm thấy chút ấm áp qua sự quan tâm của Sở Kinh Duong, nhưng cũng chính vì biết được tình cảm của anh lại bối rối không biết phải làm sao, Lạc Trần nói với giọng hết sức bi thương: "Sở Kinh Dương". Cô cảm thấy không cần thiết phải giấu anh nữa, "Lâm Tự, muốn lấy người khác".
Sở Kinh Dương gật đầu. Thực ra anh đã sớm biết việc này, chỉ không ngờ Lâm Tự lại hành động nhanh như thế, hoàn toàn không để ý tới Lạc Trần. Thấy Lạc Trần cứ đứng nhìn mình, anh liền giải thích: " Chuyện của Hoa Lâm anh cũng biết đôi chút, có điều anh không ngờ anh ta lại vội vàng đến thế. Là nhà họ Hứa hay nhà họ Vương?", người có thể giúp Hoa Lâm chỉ có thể là hai nhà này.
"Hứa Quán Hoàn." Lạc Trần thật ra không biết tên cô ta được viết như thế nào nhưng không hiểu sao chỉ nghe một lần mà cô đã có thể nhớ.
"Cô gái đó", Sở Kinh Dương nghĩ, "Lâm Tự dù là kết hôn chiến lượn nhưng cũng rất có mắt nhìn người đấy". Hứa Quán Hoàn vừa về nước, trước đó ở nước ngoài học MBA, rất có tài hoàn toàn không giống với những tiểu thư quyền quý khác, chỉ coi việc học như một thứ đồ trang sức. Sở Kinh Dương nhớ lại vài lần gặp mặt trước đó với Hứa Quán Hòan, nếu cô ta làm vợ Lâm Tự, đối với Hoa Tự mà nói, đúng là hổ mọc thêm cánh. Về điểm này Lạc Trần không thể so sánh được.
"Em có dự định gì không?" Sở Kinh Dương hoàn toàn không cảm thấy lạ trước quyết định của Lâm Tự, Lạc Trần là trẻ mồ côi, không gi


Old school Easter eggs.