Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341664
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1664 lượt.
uống.
Định Thuần bỗng nhiên lao ra, cũng không dám đưa tay ngăn cản, liền nhào đến trên người Định Loan, một ném của Hoàng Đế liền nện thẳng vào trên lưng cậu. Cái đè giấy kia cực kỳ nặng, làm toàn thân cậu đau đến co rúm lại.
Lúc này Định Trạm đứng trước bàn đọc sách mới kêu lên thất thanh:
“Phụ hoàng!”
Định Thuần sau một lúc lâu mới thở nổi, trên lưng đau đến nóng bừng, thế nhưng vẫn cứ giữ chặt Định Loan sau người. Định Loan tái mét mặt mày.
Hoàng Đế vốn đang trong cơn thịnh nộ, lại bắt gặp mấy đứa con đều đang sợ tới mức hóa thành đầu gỗ, ngay cả Định Trạm cũng lo lắng không yên nhìn mình, mà Mạo quý phi thì sớm đã nước mắt lưng tròng quỳ xuống. Bà quỳ như thế, nội quan cung nữ đông nghịt trong ngoài noãn các cũng đều đồng loạt quỳ sụp xuống.
Rốt cuộc cũng là cốt nhục thân sinh, Hoàng Đế sau cùng mềm lòng lại, nhưng sắc mặt vẫn u ám như cũ, đình chỉ chốc lát:
“Đều cút ra ngoài cho ta.”
Định Loan bình tĩnh nhìn cha, giống như cho đến bây giờ chưa từng được nhìn thấy, ánh mắt của một đứa nhỏ bảy tuổi, lại khiến cho Hoàng Đế thoáng chột dạ.
Định Thuần kéo áo Định Loan, khom mình thưa:
“Chúng con xin cáo lui.”
Rồi lôi Định Loan ra ngoài. Định Đường cũng mặt vàng như đất lui ra.
***************************
Đó là lần cuối cùng trong cuộc đời chàng gào khóc, ở trên đầu vai gầy gò của Tứ ca. Nhớ đến khuôn mặt giữ tợn kia của phụ hoàng, chàng thực sự cảm thấy hận bản thân mình. Hận bản thân tại vì sao sinh ra trên đời này, hận sao mình không chết đi, không bằng chết đi còn hơn là sống như vậy.
Sống ở thế gian như kẻ dư thừa, sống mà lại bị cha khinh thường, để cho mẹ phải đau lòng.
Đầu vai gầy của Định Thuần cơ hồ hóa thành bức tường đá, chàng liền cứ như vậy đem toàn bộ bất lực cùng tuyệt vọng mâu thuẫn đặt cả lên trên, để cho toàn bộ nước mắt nóng bỏng hòa thành nỗi bi thương tê tái cõi lòng.
Định Thuần ở bên trông chàng khóc rất lâu, sau đó ngự y giúp bọn họ kiểm tra vết thương. Ngón tay trỏ của chàng bị gãy xương, mặc dù đã đắp xong thuốc rồi, rốt cuộc vẫn không có tí sức lực nào.
Các hoàng tử đều đến năm tuổi thì được học bắn tên, năm ấy chàng vốn đã có khả năng sử dụng một cung nhỏ nặng chừng một tạ, thế mà từ nay về sau lại bị tàn phế. Tay phải của chàng ngay cả bút đều nắm không nổi, lúc cầm đôi đũa không có tí lực nào khiến chàng toát cả mồ hôi lạnh.
Chàng không bao giờ còn khóc nữa.
Nhìn trên lưng Tứ ca có một vết thâm lõm tụ máu – nếu một ném mà trúng vào trên đầu chàng, chỉ sợ bản thân đã không còn tồn tại trên đời này.
Từ đây chàng sẽ không còn cha, hoặc có thể từ trước đến nay chàng vốn chưa từng có một người cha. Một tia hy vọng cuối cùng cũng thành ảo ảnh, hiện thời từ trong mơ tỉnh dậy, còn lại bên mình cũng chỉ có mỗi Tứ ca, luôn luôn yên lặng vô thanh vô tức nhưng sẽ không bao giờ rời bỏ chàng.
Chàng dần dần học cách sử dụng tay trái cầm bút, dùng đũa. Cứ mỗi một sáng sớm sương rơi đầy đất, cho đến mỗi buổi hoàng hôn canh gõ một tiếng vang, dây cung giắt vào trên tay, hằn vào da thịt, hằn vào xương tủy. Nỗi đau đớn này nằm tại nơi sâu trong trí nhớ, chậm rãi đóng vẩy, chỉ có mình chàng biết, rằng bên dưới vẫn đầm đìa máu tươi.
Chàng giống như điên cuồng mà luyện bắn tên, mỗi ngày cánh tay đều có cảm giác vừa đổ cả đống sắt thép ngàn cân, đau nặng đến nỗi đôi đũa cũng không nhấc lên nổi. Nơi ngón tay cái, vĩnh viễn hằn thật sâu một vết dây cung.
Chàng không thể dừng lại đươc. Nếu dừng lại dù chỉ một chút, trong đầu luôn thoáng hiện lên cảnh tượng kia, một cảnh tượng làm cho chàng đau đớn kinh hoàng. Chỉ có liên tục bật dây cung, lắp lên một mũi tên, nín thở tập trung nhắm vào một cái đích kia, đầu chàng mới có thể trống rỗng, mới có thể tạm thời an bình.
Chàng khao khát một sự an bình như thế, tựa như một người ở giữa sa mạc lớn khao khát một giọt nước. Chàng cứ một tên lại một tên, ngày qua ngày không ngừng theo đuổi, vĩnh viễn không thể dừng lại.
“Phập” một tiếng, mũi tên đã cắm ở trên tấm bia, xuyên sâu qua vòng tâm, đầu mũi tên bằng kim loại sắc nhọn dính nước sơn màu đỏ, dưới ánh mặt trời lóe lên một tia sáng bạc lạnh lẽo.
Sau đó thì nổi lên những đợt tung hô như sấm, bọn nội quan inh ỏi hò hét:
“Thất hoàng tử đúng là đỗ đầu trạng nguyên!”
Người thiếu niên ngạo nghễ ghìm cương ngựa, trên khuôn mặt đã có vài phầm khí chất lạnh nhạt của tứ ca Định Thuần.
Võ nghệ của chàng đã được phong là đệ nhất trong đám hậu duệ quý tộc, ngay cả vị hoàng tử thứ sáu là Định Trạm được đích thân Mộ đại tướng quân dạy dỗ cũng không phải là đối thủ của chàng. Tân trạng nguyên khoa võ tỷ thí cưỡi ngựa bắn tên với chàng, cuối cùng cũng phải bại trận. Hoàng Đế còn khen là “con ngựa hoang chạy ngàn dặm của triều ta”.
Tất cả đều đã quá muộn!
Người thiếu niên mười lăm tuổi này đối với những lời khen ngợi cùng tán tụng ào ào như nước cũng lười biếng không buồn để tâm tới.
“Cả ngày lẽo đẽo theo Định Thuần, rốt cuộc cũng học một bộ dạng kỳ quái của Định Thuần.”
Nhị hoàng tử Định Đường ghen ghét nói móc:
“Nhìn cái dáng