Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trăng Lạnh Như Sương

Trăng Lạnh Như Sương

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341681

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1681 lượt.

hân hỗn loạn, bên dưới mạn thuyền chớp sáng, tiếng chân đi nghe càng ngày càng nhốn nháo. Trên bờ ngựa hí vang, vô số ngọn đèn lồng vọt về phía này, lại nghe “ùm! ùm!” trong nước không dứt, chính là ngự lâm quân nhảy xuống sông đuổi theo thích khách.
Bên ngoài tiếng người ầm ĩ hỗn tạp, tiếp đó chợt có người hoảng sợ gõ lên cửa:
“Khởi bẩm nương nương, thích khách đã bị tóm.”
Tên thích khách vì ngạt nước lâu đã chết đuối, lúc ngự lâm quân vớt được lên cũng chỉ được cái xác không hồn. Vô số ánh đuốc soi lên cái thi thể mềm oặt ướt sũng, có người còn lật khuôn mặt thích khách qua để nhìn cho rõ, lửa trên đuốc bị gió thổi phừng phừng, chập chờn lúc mờ lúc tỏ. Hoa phi mặc dù không phải lần đầu tiên tận mắt thấy người chết, song vẫn cảm thấy lộn mửa.
Một người đàn ông lai lịch bất minh tại sao lại có thể đi loạn trên thuyền lầu của cung quyến cơ chứ, thật đúng là làm người ta thấy khó hiểu. Cuối cùng sau khi lục soát khắp toàn thân thích khách, mới tìm ra một khối ngọc bội, nội quan lập tức đem trình lên cho Hoa phi.
Hoa phi xem qua biết  đích thị là một khối dương chi bạch ngọc hảo hạng, hoàn hảo không chút tỳ vết, điêu khắc hình một cuộn lá sen, bên dưới lại thêm một đôi uyên ương, chạm trổ cực kỳ tinh xảo, bên dưới nữa lại kết một đôi  hoa văn đồng tâm. Mà hoa kia bằng lụa tơ tằm, mặc dù bị ngấm nước sông mà vẫn chẳng hề phải màu, hơn nữa phương pháp kết loại đồng tâm vạn niên như ý này, tỉ mỉ sang trọng vô cùng, dứt khoát không phải loại hoa văn “vạn niên” tầm thường trong dân gian.
Hoa phi thấy rõ nút thắt bên dưới ngọc bội, tô điểm gấp đôi cho chất ngọc cùng đường nét chạm khắc tinh xảo, loại báu vật như vậy xuất xứ từ trong cung đình là không thể nghi ngờ., liền gọi Liêu Tồn Trung:
“Đi thăm dò xem, vật này là của người nào trong cung.”
Như Sương lúc này mới nhàn nhã nói:
“Khỏi cần, cái đó của ta.”
Hoa phi nói:
“Đã là đồ của Mộ cô nương, cớ gì lại ở trên người thích khách?”
Như Sương cũng chỉ đáp một cách thờ ơ:
“Điều này thì phải hỏi Kiểm nhi, ngọc này hồi chiều ta đã thưởng cho cô ấy rồi.”
Trong giọng nói lại mang chút châm biếm. Hoa phi thấy vẻ mặt nàng vẫn điềm nhiên như không, liền cho người kêu Kiểm nhi qua vặn hỏi. Kiểm nhi sớm đã mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống mà dập đầu lia lịa. Hoa phi hỏi:
“Ngươi chính là Kiểm nhi? Thứ này tại sao lại ở trong tay thích khách? Ngươi hãy thành thật khai báo cho bản cung hay.”
Kiểm nhi vì sợ mà toàn thân run bần bật, miệng há hốc, nửa ngày cũng không thốt ra được một chữ. Hoa phi nói:
“Ngươi không muốn khai cũng chẳng sao, ta tự nhiên sẽ có cách làm cho ngươi mở mồm mới thôi.”
Lập tức sai ngươi mang một mẩu tăm đến.
Kiểm nhi đã nghe qua khảo hình bằng tăm tre, khiếp đảm đến hồn phi phách tán, khóc ròng:
“Nương nương tha mạng, nương nương tha mạng, miếng ngọc bội này quả thực là Mộ cô nương cho thần, bảo thần giao cho Trương Thắng Bảo, nói rằng Trương Thắng Bảo tự nhiên sẽ biết đem cho ai.”
Hoa phi hỏi:
“Ai là Trương Thắng Bảo?”
Kiểm nhi đáp:
“Là một tên nội quan chạy vặt cho phòng bếp, gã có nhiệm vụ đi mua đồ ăn, cho nên bọn thần cũng thường hay sai gã ra ngoài cung mua này nọ. Lúc này ở trên thuyền, cũng chỉ có bọn ở phòng bếp là có thể được lên bờ.”
Hoa phi xoay mặt liếc qua Như Sương, thấy nàng vẫn mắt điếc tai ngơ ngồi đó, bèn phân phó cho Liêu Tồn Trung:
“Đi giải Trương Bảo Thắng đến đây.”
Truyền gọi Trương Bảo Thắng mãi không thấy đến, Liêu Tồn Trung lập tức đi tìm, lúc quay lại, sắc mặt cực kỳ khó coi:
“Nương nương, Trương Bảo Thắng vừa rồi vì sợ quá mà đã nhảy sông tự vẫn.”
Hoa phi làm như thể bất ngờ lắm, lại liếc Như Sương, nói:
“Hiện thời nhân chứng vật chứng đều đủ cả, chỉ đành làm khó Mộ cô nương vậy.”
Rồi phân phó kẻ dưới đem cả Kiểm nhi lẫn Lật nhi đi, thay một người mới đến hầu hạ Như Sương, lại lệnh gia tăng canh phòng nghiêm mật thuyền lầu Như Sương hơn nữa, bất luận kẻ nào cũng không được ra vào. Hoa phi nói:
“Trước tiên đành phải làm phiền cô nương một đêm, tinh mơ ngày mai bản cung nhất định phái người đi bẩm báo Hoàng Thượng, xử trí như thế nào, cũng chỉ có dựa vào thánh chỉ.”
Nói rồi đứng dậy:
“Cô nương nên nghỉ ngơi sớm, dù gì ngày mai Hoàng Thượng cũng sẽ biết cả mà.”
Như Sương lúc bấy giờ mới mở miệng nói:
“Ta chỉ sợ sống không qua tối nay mà thôi.”
Mặt Hoa phi biến sắc:
“Cô có ý gì?”
Như Sương đứng lên, dùng tay cầm chiếc quạt nhẹ vén tấm mành lụa mỏng tang, nhìn ra bên ngoài cửa sổ nơi có những đốm lửa lập lòe ở trên bờ cách đó không xa:
“Nếu ta đêm nay đã chết, ngày mai khi Hoàng Thượng hỏi đến, các người chỉ việc tâu rằng ta bởi vì gian tình bại lộ nhục nhã mà tự sát là xong, coi như yên chuyện. Một kế liên hoàn này của cô, đầu tiên là vu cho ta cùng người có gian tình, sau đó ung dung mà lấy mạng ta, bước cuối cùng là giết người diệt khẩu, trừ khử hậu hoạn.”
Quay đầu nhìn thẳng vào mặt Kiểm nhi:
“Nhân chứng ba người đã chết hai, ngươi còn chưa sợ hay sao?”
Kiểm nhi vốn từ nãy đến giờ vẫn quỳ ở đó