Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341919
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.
ói tiếp theo của cô bị đôi môi anh đột ngột áp lên chặn đứng, hệt như tình huống xảy ra trong mơ -
Tay anh luồn vào mái tóc dài, kéo chiếc cổ mềm mại của cô, khiến môi cô không cách nào tránh đi nụ hôn mãnh liệt của anh…
*************************
Lăng Lăng tuyệt vọng nhắm mắt lại, nước mắt nóng hổi chảy qua gò má lạnh như băng.
Không phải cô không muốn phản kháng, mà cô ở hiện thực càng yếu ớt hơn rất nhiều so với trong mơ, ở trong lòng anh, thân thể cô xụi lơ, ngay cả chút xíu sức lực để giãy dụa cũng không có.
Nếu đã xảy ra, vậy cứ tiếp nhận đi.
Cho dù chỉ một lần, cho dù cô rốt cuộc không thể tha thứ bản thân, cô vẫn muốn thể nghiệm một lần độ ấm cùng cảm giác trên đôi môi anh, sau đó, cô sẽ ghi nhớ thật kỹ, để sau này gặp lại trong mơ, cảm giác hôn môi sẽ không còn mơ hồ đến thế…
Cô nhớ rõ, môi anh mềm và ấm, còn vương độ ấm và mùi thơm của trà, tản ra hương vị của riêng anh.
Mà mùi vị môi lưỡi dây dưa càng say lòng người hơn cả tưởng tượng…
Ai có thể hiểu được tình yêu vô vọng của cô đây!
Tình yêu bùng cháy như ngọn lửa dữ, không thể dập tắt, môi cùng môi va chạm ngày càng sâu, thân thể cùng thân thể cọ xát ngày càng gấp gáp, đầu lưỡi trơn nhẵn của anh vờn lấy đôi môi nóng bỏng của cô, trong lúc hút vào, dường như người đàn ông hoàn toàn bỏ qua những yêu cầu của lý trí…
Cô cũng hoàn toàn mất đi lý trí, cánh tay làm càn trườn lên cổ anh, dốc toàn lực ôm lấy anh, mở miệng ra, để mặc đầu lưỡi của anh thâm nhập…
Nụ hôn của họ, mặc cho trúc trắc, mặc cho thiếu kỹ xảo, nhưng liệu còn gì có thể so sánh với loại tim đập cùng sự nồng nàn nguyên thủy nhất càng khiến người ta muốn ngừng mà không được này?
Có tình yêu… không cần đến kỹ xảo dư thừa để khơi gợi nhiệt tình.
Ngọt và đắng, say và đau, chờ đợi và sở hữu, đã đủ để cho hai linh hồn trầm luân…
Dần dà, khao khát bỏng cháy đã muốn vượt qua mức nụ hôn có thể thỏa mãn.
Tay cô lần tới lưng anh, đầu ngón tay khẽ vuốt ve da thịt ấm áp mà mạnh mẽ của anh, đây là cảm giác chân thực mà bàn phím và con chuột cứng ngắc không thể nào mang lại.
Môi anh cũng dần trượt xuống, đặt dưới cằm cô, lưu lại trên cổ một chuỗi nụ hôn nồng nàn.
Cô ngẩng đâu lên, luồng nhiệt ấm áp lạ lẫm lan ra toàn thân…
Sau đó, ngón tay thon dài của anh cũng chậm chạp lần đến lưng cô, một đường khẽ vuốt bên hông cô, lại di chuyển lên từng chút một…
“Lăng Lăng… anh yêu em!” Anh khàn giọng ngâm khẽ.
Một câu nói, bỗng triệu hồi lý trí thất lạc của cô.
Anh yêu cô, toàn tâm toàn ý.
Nhưng cô… chỉ muốn nhỡ kỹ một nụ hôn mà thôi… Sau đó, cô còn muốn đi gặp một người đàn ông khác…
Tình yêu của cô sao có thể quá đáng như thế, ích kỷ như thế!
Cô đột ngột đẩy anh ra.
Giờ phút này, cô rất hy vọng đây chỉ là mơ, sau khi tỉnh dậy, tất cả đều kết thúc.
Đáng tiếc cô biết đây không phải!
Bởi trong mơ nụ hôn sẽ không mê đắm đến vậy, trong mơ trái tim sẽ không đau đớn đến vậy!
“Em xin lỗi!” Sự ấm áp của tình cảm mãnh liệt qua đi, đôi môi nóng rát khiến cô nếm trải mùi vị của hối hận.
Cô khóc ôm lấy Dương Lam Hàng, vùi mặt vào vai anh: “Tại sao lại như vậy? Em rốt cuộc đang làm cái gì?!”
“Em đừng khóc, em nghe anh giải thích đã…”
“Làm sao em có thể như vậy chứ!” Tiếng khóc của cô tràn ngập tự trách. “Em rất xin lỗi anh, cũng rất xin lỗi anh ấy…”
“Lăng Lăng…” Dương Lam Hàng dịu dàng vỗ lưng cô, khàn giọng nói: “Cuộc đời anh vốn một đường thẳng tắp, chỉ vì gặp gỡ em mà rẽ ngang…”
Cuộc đời anh vốn một đường thẳng tắp, chỉ vì gặp gỡ em mà rẽ ngang.
Vừa nghe thấy những lời này, Lăng Lăng sợ hãi ngồi thẳng dậy, hai tay lau nước mắt: “Anh nói gì cơ?”
“Lăng Lăng, anh… Anh chính là người bạn trai em chưa bao giờ gặp mặt kia!”
“Lăng Lăng, anh… anh chính là người bạn trai em chưa bao giờ gặp mặt kia!”
Lăng Lăng đã sớm đoán được sẽ có sự kiện chấn động xảy ra, nhưng thế này cũng quá sức nha…
Sấm sét rung chuyển ầm ầm trong đầu Lăng Lăng, đem mọi ký ức của cô nổ tan tành thành mảnh vụn, phân tán đi từng góc.
Cô ráng sức muốn tìm ra mối quan hệ logic nào đó từ trong đầu óc bị oanh tạc đến bấn loạn, nhưng lại phát hiện bản thân hoàn toàn không lý giải nổi cái gì cả…
Không thể nào!
“Với anh mà nói chúng ta xa nhau chính xác ba trăm bốn mươi lăm ngày, anh ít hơn em một ngày, bởi vì anh dùng ngày đó để vượt qua khoảng cách giữa anh và em. Ẩn ý của anh, em không nghe ra…” Đầu ngón tay ấm áp chần chừ dừng trên mặt cô, muôn vàn quyến luyến…
Đây không phải thật, đây nhất định không phải thật.
Người đàn ông cô mong đợi nhiều năm như vậy, vẫn luôn ở cạnh cô, chú ý đến cô, chăm sóc cho cô…
Nhưng cô lại không biết gì cả, còn ngốc nghếch khao khát muốn nhìn xem dáng vẻ của anh, nghe giọng nói của anh, thầm nghĩ cho dù dung mạo anh có lùn có xấu, hói đầu hoặc đeo cặp kính to bự dày cộp, cô đều có thể chấp nhận.
Chỉ cần có thể khiến cô nhớ thật kỹ dáng vẻ anh lúc nói chuyện…
Chứ không phải chỉ một đoạn chữ viết trong trí nhớ, như vậy là đủ r