XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342115

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2115 lượt.

em cuối cùng, Lăng Lăng lật nghiêng cổ tay anh, kim đồng hồ màu bạc, sáng loáng tinh xảo hiệu Piaget(**) bằng thép nguyên chất chỉ mười hai giờ hơn.
Cô nhìn thoáng qua cánh cổng đóng chặt, bên trong cửa thủy tinh đèn vẫn còn sáng, bác bảo vệ vẫn chưa ngủ. Trong tình huống này, nếu gõ cửa thì bác bảo vệ sẽ mở. Còn nếu đèn tắt thì thảm luôn, phải ấn chuông cửa thật lâu, bác bảo vệ mới từ từ chậm chậm lẩm bẩm làu bàu mà xuống giường, mang vẻ mặt không tình nguyện đi mở cửa. Vào cửa rồi phải để lại tên, số phòng, giải thích nguyên nhân về muộn.
Cô biết mình nên trở về, nhưng trong lòng vẫn bịn rịn quyến luyến không nỡ, cứ muốn nán lại với anh thêm chốc nữa.
Cô rốt cuộc đã hiểu tại sao dưới lầu nhà trọ nữ sinh luôn có cảnh nam nữ tạm biệt nhau mà phải nhì nhằng đến mấy chục phút, tiễn rồi lại tiễn, đưa rồi lại đưa.
Cảm giác thích một người hóa ra kỳ diệu như thế.
“Cổng nhà trọ khóa rồi.” Dương Lam Hàng giữ lấy tay cô, đầu ngón tay siết chặt ngầm nói lên ý muốn không buông.
“Không sao. Bác bảo vệ sẽ mở cửa cho em.”
Cô vừa định xuống xe, Dương Lam Hàng nắm chặt lấy tay cô.
“Anh tin em…”
Anh tin tưởng cô, vẫn luôn tin tưởng, nhưng…
Tin tưởng là một chuyện, để ý lại là chuyện khác!
Lăng Lăng khó hiểu quay đầu, chờ anh nói tiếp.
“Nhưng… đừng để anh thấy cậu ta ôm em lần nữa!” Sau vài giây kinh ngạc, Lăng Lăng đã hiểu ra ý anh.
Anh rõ ràng đã trông thấy Trịnh Minh Hạo ôm cô, nhưng vẫn muốn đến Haagen-Dazs mua kem cho cô…
Cái lạnh của kem từ dạ dày lan tỏa đến toàn thân, giá rét phụ họa theo từng cơn đau nhói trong bụng.
“Nếu em muốn đi cùng anh ấy, hà tất phải đợi đến hôm nay?” Cô nhìn thật sâu vào mắt anh, nói: “Anh ấy chỉ đến từ biệt em…”
Lời còn chưa dứt, cô chợt thấy tay trái bị nắm chặt, thân người cũng bị kéo lại, ôm chặt trong lồng ngực ấm áp.
“Lăng Lăng, anh cũng sợ mất đi, em hiểu không?”
Cô lui người lại, tham luyến sự ấm áp của anh, giá lạnh đã bị hơi ấm từng phút từng giây hòa tan.
“Em xin lỗi!”
Nhẹ nhàng sáp lại gần hơn, đôi môi lạnh lẽo khẽ run run hôn lên mặt anh, môi anh, vành tai anh, ghé vào tai anh nói khẽ: “Em cam đoan với anh, sau này sẽ không như thế nữa.”
Nụ cười của cô rất đẹp, thuần khiết hơn cả hoa tuyết, cũng mong manh hơn cả hoa tuyết…
Thế nhưng, làn môi xinh đẹp sáng bóng của cô tản mát hương thơm dìu dịu ngây ngất như hoa anh túc.
Dương Lam Hàng tận lực khống chế khát vọng trong lòng, điều chỉnh hô hấp…
Tuy nhiên, cánh cửa dục vọng một khi đã mở, lực tự chủ không thể nào khống chế được thân thể nữa…
Hành vi của anh hoàn toàn thoát khỏi sự điều khiển của lý trí, hai tay trượt dần đến bên hông cô, ôm lấy.
Nếu Lăng Lăng phản kháng một chút, hoặc nhắc nhở anh một lần, anh sẽ có thể ý thức được sự thất thố của bản thân…
Nhưng cô không có, tay cô vuốt ve lông mày anh, xuôi theo mép tóc, trượt xuống bên môi anh…
Một luồng tê ngứa bên môi khiến thần trí anh hưng phấn. Anh thử đến gần hơn, Lăng Lăng không lảng tránh, chỉ khép lại hai mắt. Vẻ mặt chờ mong của cô khiến anh khó lòng kiềm chế được nữa, bèn cúi đầu hôn lên môi cô.
Đèn trong xe đã tắt, ánh trăng mờ nhạt cũng bị ngăn cách bên ngoài cửa kính xe màu xanh sa-phia.
Trong bóng tối, trời đất đảo lộn, thế giới chao nghiêng, anh quên mất dịu dàng, quên mất chở che mà hút vào, trong xoay vần bùng nổ những đòi hỏi không giống nhau.
Môi lưỡi quấn quýt rốt cuộc không thỏa mãn được khát vọng của anh, tay anh không chịu khống chế vươn ra hướng đến chân cô, di chuyển dọc theo đường cong mềm mại mượt mà…
Thân thể cô run rẩy trên đầu ngón tay anh, trong không gian phát ra những tiếng ngâm khe khẽ nhỏ vụn…
Tay cô để trên ngực dần mất đi sức lực, từ chống cự biến thành vuốt me mơn trớn…
“Đừng như vậy!” Anh cầm lấy hai tay cô, giữ phía sau lưng cô. Thân thể anh đã có phản ứng rõ ràng, nếu cô cứ tiếp tục vuốt ve như thế, anh không thể đoán được giây tiếp theo sẽ có chuyện gì xảy ra…
“Chúng ta, vẫn nên tâm sự thôi.” Anh day day cái trán phập phồng huyết mạch, cố gắng suy nghĩ xem tìm chủ đề gì để nói.
“Đi đâu tâm sự đây?”
Môi anh mở ra khép lại nhiều lần, nhịn xuống cơn xúc động muốn nói “đến nhà anh”.
“Em có thể hỏi anh vấn đề nào đó có chiều sâu không?”
Cô ngây thơ nhìn lên bầu trời, suy nghĩ sâu xa trong thoáng chốc. “Thầy Dương, anh cảm thấy kết quả mô phỏng của chúng ta có tính dự đoán được(***) không? Có vẻ rất nhiều số liệu đều quá lý tưởng hóa.”
“Hả?” Anh đặc biệt bất đắc dĩ nhìn cô: “Nếu bây giờ anh trả lời được câu hỏi này, anh là thần luôn!”
“Vậy rốt cuộc anh muốn sao?”
“Anh muốn cưới em về nhà, sau đó…” Anh cũng không nói gì nữa, than nhẹ. “Nói chung em đừng nên hỏi anh câu nào hết.”
Tình nồng thắm, đêm chưa tàn.
Đèn trong phòng trực ban của ký túc xá vụt tắt, tuy vậy, cũng chẳng ai thèm để ý.
******************************
Không lâu sau, Lăng Lăng và Dương Lam Hàng trở thành đề tài bàn tán hot nhất trong phòng thí nghiệm.
Tất nhiên, không phải quan hệ của họ, mà là hành vi cử chỉ dị thường của họ.
Đầu tiê