Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341846
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1846 lượt.
c khi thấy cô, nhìn cô xuyên suốt từ đầu đến chân, đáy mắt tràn đầy hưng phấn.
“Anh xem em giá bao nhiêu?” Cô nghịch nghịch mái tóc đen còn hơi ẩm ướt, cười mờ ám.
Dương Lam Hàng vươn tay ra, ôm lấy eo cô, kéo cô vào trong, ép lên vách tường cạnh cửa.
“Thử qua mới biết được!”
Từ mái tóc còn ẩm ướt của Dương Lam Hàng nhìn ra, anh cũng vừa mới tắm, thay áo ngủ bằng lụa, màu xanh nhạt nhã nhặn mặc lên người anh càng thể hiện nét nho nhã.
Không ngờ là, trò đùa tinh quái của Lăng Lăng bị lật tẩy, hai tay choàng lên vai anh, ngọt ngào cười: “Thầy giáo Dương, anh muốn em chủ động thế nào đây?”
Anh cong môi, nhoẻn miệng cười.
Thật là mê người nha!
Thanh đạm không giấu được gợi cảm, quyến rũ không che nổi văn nhã, hấp dẫn chết người.
Nên thực hành từ đâu đây?
Dựa vào kinh nghiệm có hạn của cô, trước tiên cô đưa tay cách lớp vải áo mềm mại mà chậm rãi vòng quanh thắt lưng anh, tiếp theo, môi cô tiến đến bên tai anh, không hôn xuống, chỉ để hơi thở nóng rực phảng phất bên tai.
Mỗi lần Dương Lam Hàng làm thế với cô, cô đều run rẩy toàn thân, xuội lơ tựa vào vai anh, say sưa trong đó. Cho nên, cô tin chắc chiêu này rất trêu chọc người khác.
Dương Lam Hàng vẫn ngồi yên bất động, tầm mắt chuyển từ mặt cô xuống đến ngực, dừng lại ở đó…
Cô cúi đầu nhìn qua một phát, xấu hổ đến nỗi tai cũng đỏ lựng.
Tư thế này, góc độ này, bầu ngực tròn đầy của cô đều phơi bày dưới ánh đèn chói lọi, hai điểm đỏ sẫm hết sức thẹn thùng…
Cô vội vàng kéo lại quần áo, toàn thân giống như nằm trên lửa, vùi mặt vào hõm vai anh không dám ngẩng lên..
“Không chơi nữa!” Không vui như cô tưởng, hơn nữa cô đã sâu sắc lĩnh hội được chân lý “chơi với lửa có ngày phỏng tay.”
Dương Lam Hàng thoáng cười khẽ, tay chậm rãi vươn qua thân thể cô, sờ tìm nút ấn bên giường, tắt đèn trong phòng…
Trong phòng tối đi, ánh đèn nê-ông của thành phố bị rèm cửa dày nặng chắn bên ngoài, một mảnh thế giới tối đen.
Đã không còn ánh đèn, tri giác bỗng trở nên nhạy cảm.
Cô cảm nhận được nhịp tim nặng nề, hơi thở dày đặc của anh.
“Tiếp tục đi…” Sự khích lệ của anh khiến cô quên mất mình đang ở đâu, như bị ma ám, dùng đôi môi thăm dò lẫn nhau.
Môi run run lướt qua hai mắt khép hờ, khóe miệng cong lên thành một đường, cuối cùng ngậm lấy vành tai anh, đầu lưỡi nhẹ nhàng đảo quanh trong tai anh mà miêu tả.
Động tác tuy trúc trắc, thế nhưng, đối với đàn ông mà nói, đã đủ để khiêu gợi lên tình cũng dục của anh ta.
Cô cảm giác được thân thể Dương Lam Hàng căng cứng rõ ràng, cô càng được cổ vũ, bàn tay đưa đến trước ngực anh, mở từng nút một, cởi bỏ áo anh…
Dương Lam Hàng vẫn… không cự tuyệt, cũng không hùa theo.
Cô cắn cắn môi dưới, đưa tay cởi thắt lưng của chính mình, hai tay buông xuống, áo tắm trượt xuống theo bờ vai thơm mượt mà…
Da thịt cùng da thịt chạm nhau, nhiệt độ cơ thể giao hòa, tiếng hít thở dày đặc của anh trở nên hỗn loạn…
“Lăng Lăng…”
Cô không nhìn thấy vẻ mặt anh, nhưng vẫn có thể từ giọng nói của anh mà tưởng tượng ra ánh mắt anh giờ phút này có bao nhiêu trầm mê.
Nhẹ nhàng quấn quýt, tay cô luồn vào trong tóc anh, môi như có như không chạm vào chóp mũi, bờ môi anh… Cô cố tình không dùng lực, để cho xúc giác vừa ngứa vừa tê dại hành hạ lẫn nhau…
Mãi đến khi tay anh kiềm lòng không đặng mà nắm lấy thắt lưng cô, khiến thân thể căng cứng của hai người tiếp hợp chặt chẽ với nhau, cô cảm nhận được rõ rệt khát vọng nóng bỏng của anh…
Cô thỏa mãn nở nụ cười. Hóa ra, cũng không khó như cô tưởng nha!
Lăng Lăng hôn lên môi anh, cô vừa định dùng đầu lưỡi thăm dò thì Dương Lam Hàng đột nhiên ôm lấy cô, hôn cuồng nhiệt…
Càng hôn càng mất khống chế, anh xoay người một cái đem cô đặt dưới thân.
Anh tựa lên trán Lăng Lăng, hô hấp dồn dập mà nóng bỏng phả lên mặt cô, tuy rằng trong bóng tối không nhìn rõ đối phương, thế nhưng, Lăng Lăng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt nồng cháy của Dương Lam Hàng.
“Haiz!” Cô giả vờ than nhẹ, thực ra lại vụng trộm mím môi cười khẽ trong bóng tối. “Tự chủ của anh thật khiến em thất vọng.”
“Anh cũng vậy… rất thất vọng với sức tự chủ của bản thân!”
…
“Anh thấy em trị giá bao nhiêu tiền?”
“Báu vật vô giá…”
Anh tách chân cô ra, cấp tốc xông vào.
Hai tiếng ngâm khẽ giao nhau, một màn cảnh xuân vô hạn…
…
Một làn gió nhẹ xâm nhập qua khe hở cửa sổ, ánh sáng mong manh xuyên qua bức màn khẽ lay động, chiếu lên bóng người đang quấn lấy nhau trên giường.
Trong phòng chỉ còn lại tiếng rên rỉ mờ nhạt, tiếng hôn môi, còn có tiếng va chạm khi mạnh khi nhẹ…
************************
Khi mọi thứ đều chấm dứt, Lăng Lăng kiệt sức nằm trên người anh, mái tóc đen nhánh xõa trên ngực anh.
Thân thể ướt sũng mồ hôi của cô mềm nhũn, không thể cử động nữa, chỉ có thể để mặc anh lưu lại trong cơ thể mình.
Ngón tay Dương Lam Hàng đùa nghịch tóc dài trên ngực. “Lăng Lăng, mình kết hôn đi.”
Cô nhắm mắt lại, lắc đầu.
“Tại sao?”
“Không phải chúng ta đã thống nhất