Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341788

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.

trong sương sớm, gió lạnh thổi tung áo khoác nặng nề của cô, lướt qua da thịt cô.
Lăng Lăng rùng mình một cái, tiếp tục đi về phía trước.
Người mỏi mệt đến cực độ, không cảm giác được cái lạnh, cả buồn ngủ cũng không, chỉ tê liệt đạp xe, bò lên con đường dốc đứng.
Cưỡi cưỡi chạy chạy, đi hết lộ trình mười cây số, đã là tám giờ sáng.
Lăng Lăng bước vào nhà trọ tối tăm lạnh lẽo, nhìn thấy con gián chạy qua trong góc tường, liền cởi giày hung hăng ném tới.
Bên trong phòng có gián, bên ngoài phòng, chim kêu inh ỏi, quạ đen tha về rác rến… Cái đất nước trân trọng động vật chết tiệt này, làm người ta hận đến nghiến răng nghiến lợi. Nhưng cô không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể từ từ quen dần, từ từ thích ứng.
Tịch mịch, cô độc, vất vả, áp lực…
Những thứ này cô đều có thể chịu được.
Chỉ trừ mùi vị nhớ nhung một người, rất khổ sở, rất khổ sở…
Ngủ đến hơn mười hai giờ trưa, Lăng Lăng thức giấc, lấy lát bánh mì trong tủ lạnh, trước tiên đem kẹp hai cái trứng ốp-la vào giữa, sau đó ngồi trước máy tính mở trang web, đăng nhập vào trang đăng tiểu thuyết theo kỳ của cô.
Chuyện cũ đang kể đến đoạn Dương Lam Hàng tỏ tình với cô, rất nhiều comment trả lời:
“Lăng Lăng thật hạnh phúc.”
“Thầy Dương thật có tình.”
“Ông Trời ơi, ban cho con một anh Dương Lam Hàng rơi chết con đi.”
Mỗi lần đọc được những trả lời như thế này, cô mới có thể cảm thấy bản thân không hề đáng thương, ít ra cô đã từng có một câu chuyện xưa lãng mạn đến thế…
Gió thổi qua khung cửa sổ, mang theo hương thơm say lòng người lượn lờ tràn ngập căn phòng.
Chậu hoa nhài bên cửa sổ lại nở, hương thơm tươi mát hệt như mùi của anh.
Lăng Lăng hít sâu, nhắm mắt cười nói với chính mình: Mày có thể kiên cường đối mặt…
Đáng tiếc lệ vẫn bất giác chảy xuôi.
Thời gian bốn năm rất dài, đủ dùng để chữa thương, nhưng đã một năm trôi qua, miệng vết thương của cô vẫn đang chảy máu.
Anh vẫn là nỗi đau trong những đêm sâu thanh vắng trằn trọc khó ngủ.
********************
Du thuyền dập dềnh trên những con sóng biển.
Một mình ngồi trên ghế dài trên boong tàu, lơ đãng nhìn mặt trời dần lặn xuống… và cả, tấm rèm cửa màu tím bị gió biển thổi tung.
Không biết nhìn đã bao lâu, anh dường như nhớ tới cái gì đó, từ trong ví tiền lấy ra một mảnh giấy, chậm rãi mở ra…






Du thuyền lướt sóng thong thả tiến về trước.
Một bóng người lẻ loi đứng trên boong tàu, ngây ngẩn nhìn mặt trời hoàng hôn đang chìm dần…
Áo sơ mi xám tung bay phần phật trong gió biển, tao nhã mà u buồn.
Thời gian cứ trôi đi một cách có tiết tấu, không nhanh không chậm.
Một năm nay, anh hầu như mỗi ngày đều bận rộn, làm không hết công việc, mở không hết hội nghị, nhận không hết điện thoại cùng tiếp không hết các cuộc xã giao.
“Hàng, con nói thật cho mẹ, con không thích Phi Phi, hay là không muốn kết hôn?!”
“Con không muốn kết hôn!”
“Con vẫn đang chờ con bé sao?! Cho đến giờ, con rốt cuộc chỉ muốn cưới nó…”
“…”
“Con gái trên đời đầy ra đấy, tại sao cứ nhất thiết phải là nó chứ?”
Câu hỏi này anh cũng từng tự hỏi bản thân rất nhiều lần. Trên đời phụ nữ nhiều như vậy, vì sao anh chỉ muốn lấy cô – Bạch Lăng Lăng.
Khi anh chịu đựng sự trách móc của người nhà lẫn các bậc cha chú mà kiên trì ở bên cô, anh từ miệng người khác nghe được tin cô muốn ra nước ngoài.
Khi anh đưa ra lựa chọn khó khăn nhất, tình nguyện chịu đựng chỉ trích vì cô, thậm chí từ bỏ công việc, cô lại nói với mọi người, giữa họ không hề có quan hệ.
Khi anh cùng hiệu trưởng Chu chạy lòng vòng giữa các phòng ban, hàng đêm đều đọc thấy đủ loại tin đồn về Lăng Lăng và Trịnh Minh Hạo trên diễn đàn, anh tin tưởng cô không có nghĩa anh không để tâm.
Anh là đàn ông, khoan dung hoàn toàn không có nghĩa anh không có lòng tự tôn!
Mà cô ngay cả một lời giải thích cũng chưa bao giờ nói với anh…
Khi anh hết lòng chờ mong dự án được phê duyệt để cưới cô làm vợ, cô gạt anh đi làm thủ tục rời trường và thủ tục xuất ngoại.
Khi anh không gọi được cho cô, anh lo lắng suốt cả đêm, không biết là cô vì tức giận nên không chịu mở máy, hay đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn… Cuối cùng, anh đem đơn từ chức đã chuẩn bị từ lâu nộp cho hiệu trưởng Chu, bắt chuyến bay sớm nhất ngày hôm sau đi tìm cô.
Nhưng giữa anh và xuất ngoại du học, cô vẫn chọn… xuất ngoại!
Anh hoàn toàn tuyệt vọng, không phải với cô, mà với phụ nữ, với tình yêu…
Có người nói anh theo đuổi sự hoàn mỹ quá mức, thế giới này không có người phụ nữ hoàn mỹ, tương tự cũng không có tình yêu hoàn mỹ. Yêu, không phải bạn trả giá bao nhiêu thì cô ấy sẽ đền đáp bạn bấy nhiêu!
Anh nói: Yêu, không phải chuyện trả giá nhất định đòi hỏi báo đáp, nhưng con người, cũng có giới hạn.
Không phải anh không thể đợi cô thêm bốn năm, nhưng anh không biết, tiếp sau bốn năm dày vò sẽ chờ được cái gì.
Có thể lại là cảnh cô kéo cánh tay gã đàn ông khác, đi ngang qua anh…

Cúp điện thoại, Dương Lam Hàng chậm rãi đi đến bên ghế mây, ngồi