80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341766

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1766 lượt.

oái trá vì trả thù mà tâm tình vui sướng…
Ngược lại, cô có chút đau lòng. So với khi cô nằm trên giường ôm dạ dày bị cồn rượu hành hạ đau đớn mà khóc lóc, còn đau xót hơn!
Nhìn sắc mặt anh ngày càng tái nhợt, môi bị cắn thành một hàng dấu răng ngay ngắn, Lăng Lăng vô cùng áy náy tự trách, bèn mua một chai nước khoáng từ máy bán hàng tự động đưa cho anh, lấy tay vỗ vỗ lưng anh: “Uống chút nước xem đỡ hơn không?”
Anh súc súc miệng, tì vào rào chắn đứng thẳng lên. “Tửu lượng của em tốt thật…”
“Cũng tàm tạm!” Lăng Lăng đưa tay buộc lại tóc mình, cười nói: “Nếu mỗi ngày anh uống ít nhất năm chai liên tục trong một tháng có lẽ tửu lượng còn cao hơn em!”
Anh sững sờ nhìn Lăng Lăng, không nói gì nữa.
“Thầy Dương, với tư cách là sinh viên em dạy anh một điều: Tuyệt đối không được đắc tội với phụ nữ… Nhất là loại phụ nữ đặc biệt ghi thù như em!”
Dương Lam Hàng lại uống vài ngụm nước, ngồi bên cạnh Lăng Lăng, tay cố ý vô tình phủ lên bàn tay cô đang đặt trên rào chắn.
Vài cánh hoa cuối cùng lảo đảo rơi xuống từ cây anh đào, đáp lên vai anh, cô cầm một miếng cho vào miệng, vị ngọt nhè nhẹ.
Cô hỏi anh: “Nếu đã không thể chờ em, nếu lúc trước đã chọn chia tay, tại sao còn muốn đến đây? Bây giờ anh không còn thấy Nhật Bản rất xa, bốn năm rất dài nữa sao?”
“Khi đó, em kiên trì muốn ra nước ngoài, luôn miệng nói muốn tìm kiếm tự tin, bảo anh để em đi, để em theo đuổi cuộc sống mà em muốn, anh cứ tưởng em cũng giống như nhiều cô gái từ bỏ tình yêu để xuất ngoại khác, một lòng muốn thành công, theo đuổi ước mơ mà không biết quý trọng người yêu mình… Mãi đến một ngày, anh một mình ra khơi, ngồi trên boong tàu…”
Tay anh hơi siết chặt. “Hôm đó anh đọc thư em để lại cho anh… Anh bỗng nhiên hiểu ra rất nhiều điều. Em căn bản không phải loại con gái cầu danh trục lợi, giấc mơ lớn nhất của em chính là một gia đình yên ấm, một cuộc hôn nhân mãi mãi không tan vỡ.”
Lăng Lăng ngẩng đầu nhìn trời cao, một giọt nước mắt khẽ rơi trong đêm tối.
“Hôn nhân mãi mãi không tan vỡ”, cô thích cụm từ miêu tả đó.
“Về sau, có một chuyên gia tâm lý học nói anh biết: Trẻ em lớn lên trong gia đình chỉ có ba hoặc mẹ chia làm hai loại, một loại vô cùng e sợ hôn nhân, chúng không tin hôn nhân có thể kéo dài. Một loại khao khát hôn nhân, luôn muốn có một gia đình yên ấm để chúng có thể dựa vào, che mưa chắn gió. Mà em, hai loại khuynh hướng tâm lý tồn tại cùng lúc, em e sợ hôn nhân, đồng thời lại khao khát một gia đình đầm ấm…”






“Cho nên em kiên trì giữ tiêu chuẩn kén chồng của mình, luôn muốn tìm một người đàn ông bình thường. Em từ chối Trịnh Minh Hạo, chính vì em không muốn bản thân lặp lại bi kịch của mẹ… Vốn dĩ em lên kế hoạch chờ tốt nghiệp xong sẽ kết hôn với Uông Đào, sống một cuộc sống giản đơn bình thường, đáng tiếc… em lại gặp anh!
Là anh vẫn luôn động viên em phải tự tin, là anh không ngừng bảo em theo đuổi sự nghiệp học hành, ép em làm nghiên cứu khoa học… nên em mới lầm tưởng rằng đó là điều anh muốn!
Lăng Lăng, không phải đâu! Người anh thích là cô gái Bạch Lăng Lăng muốn cho tất cả sinh viên đều thi đậu, là Bạch Lăng Lăng thi tiếng Anh cấp bốn năm lần không đạt nhưng vẫn không nản chí, là Bạch Lăng Lăng có tiêu chuẩn kén chồng nghiêm khắc, đối với chuyện tình cảm thà thiếu còn hơn chọn bừa… Ở bên em, anh rất vui vẻ hạnh phúc, đó mới là điều anh muốn.”
Lăng Lăng kéo chặt chiếc áo khoác mỏng manh trên người, lắc đầu: “Anh sai rồi! Em rời đi, là vì em yêu anh, em không muốn anh lại vì em mà từ bỏ sự nghiệp của mình… Anh đã không làm em thất vọng, thanh niên kiệt xuất toàn quốc, học giả Trường Giang, viện trưởng Viện nghiên cứu vật liệu tiên tiến… Anh đã thực sự làm được!”
“Những thứ đó, có ý nghĩa sao?”
Lăng Lăng vẫn không muốn nói anh biết: Anh không đánh mất cô, bởi vì trái tim cô vẫn ở lại đại học T, chưa bao giờ mang đi.
Có người nói cô đã làm đúng, cũng có người nói cô làm sai, bình luận của người khác đại biểu cho quan niệm sống của họ.
Trong lòng Lăng Lăng, cô chưa bao giờ nghĩ mình làm sai.
Cho dù có cơ hội làm lại một lần nữa, cô vẫn lựa chọn như thế!
Bởi quá khứ là một mạch logic, đúng hay sai, chỉ cần nhìn xem hôm nay anh có được những gì, mất đi những gì là có thể biết được.
Tình yêu chân chính, cần phải chịu được thử thách.
Tình yêu không vượt qua được thử thách, sớm muộn gì cũng sẽ suy tàn!
****************
Thấy sắc mặt Dương Lam Hàng không tốt lắm, Lăng Lăng không đành lòng dẫn anh đi tàu điện xa xôi, bèn quyết định chơi sang một lần, đi taxi về.
Lên xe xong, Lăng Lăng vừa nói muốn đến khách sạn JICA, lái xe liền không ngừng nhìn họ từ trong kính chiếu hậu, tiến hành nghiên cứu họ một cách kỹ lưỡng. Không biết là do hiếm khi thấy một cô gái văn nhã đi dìu một người đàn ông say rượu đến khách sạn, hay là do phong thái trên người Dương Lam Hàng rất chói mắt.
“Có vấn đề gì sao?” Lăng Lăng hỏi.
Lái xe nhận ra bản thân đã thất lễ, vội nói: “Không phải, tôi cảm thấy hai người kh