XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.

ông giống một cặp tình nhân.”
Họ không giống ư?
Lăng Lăng quay mặt nhìn Dương Lam Hàng ngồi phía bên kia, anh đang nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, ánh sáng ảm đạm càng làm tôn lên vẻ buồn bã trên mặt anh.
Cô lại cúi đầu nhìn khoảng cách có thể chứa thêm một người giữa họ, hiểu ra ý của người lái xe, bèn cười cười trả lời: “Anh ấy là thầy giáo của tôi.”
Thấy vẻ mặt của lái xe cứ như bị hù dọa, Lăng Lăng cũng không giải thích gì nhiều, nhìn ra cảnh vật ngoài cửa sổ.
Chỉ là cô thì nhìn bên này, còn anh nhìn bên kia, tầm mắt không giao nhau…
Cô rất hy vọng xe cứ đi như vậy, không cần đến đích, nhưng xe vẫn chạy bon bon trên đường, khách sạn ngày càng gần.
Giờ phút chia tay sắp đến, Lăng Lăng bỗng nhiên có cảm giác không nỡ chia lìa, nên đã không nhịn được mà cất lời: “Một năm vừa qua, anh sống tốt chứ?”
Dương Lam Hàng không trả lời.
Lăng Lăng quay đầu nhìn về phía Dương Lam Hàng, mới phát hiện anh đang nhắm mắt, hàng mi dài che phủ đôi mắt mơ hồ, hệt như khuôn mặt ngủ say yên bình của anh vào một buổi sáng sớm trong ký ức.
Đoán chừng cồn rượu cùng sự mỏi mệt đã khiến anh không thể chống cự được nữa mà ngủ gục.
“Chú lái xe, chạy chậm một chút, để anh ấy nghỉ một lát.”
“Không thành vấn đề!” Người lái xe cười hiểu ý, nói: “Quan tâm chu đáo như vậy, nhất định cô rất thích anh ta!”
Lăng Lăng bắt gặp lông mi Dương Lam Hàng khẽ rung động, không có mở mắt, dường như ngủ rất sâu.
Nước mắt cô rốt cuộc không thể kìm được nữa, từng giọt thấm ướt vạt áo trước ngực.
“Đúng vậy, rất thích! Thích đến nỗi bị anh ấy làm tổn thương đến mức sẹo chằng chịt, nhưng vẫn trồng một chậu hoa nhài bên cửa sổ, chỉ sợ mình sẽ quên mùi hương của anh… Thích đến nỗi dù có khó khăn vất vả đều phải cố gắng bắt bản thân làm hoàn hảo mọi việc, chỉ hy vọng đến một ngày khi đứng trước mặt anh lần nữa, anh sẽ vì tôi mà rung động… trở về bên cạnh tôi… Thích đến mức mỗi ngày đều tự lừa mình hết lần này đến lần khác… chỉ cần anh sống thật tốt, tôi cũng rất vui vẻ…”
*********************
Rốt cuộc vẫn đi đến cuối đường, xe dừng trước cửa khách sạn.
Lăng Lăng nhẹ nhàng lay tỉnh Dương Lam Hàng, nói với anh: “Đến khách sạn rồi, đi lên rồi ngủ tiếp.”
Anh mở mắt ra, trong mắt thấm đẫm một màu đỏ quạch.
Nhìn anh trong bộ dạng này, Lăng Lăng càng thêm hối hận về sự tùy hứng của mình, hỏi một cách áy náy: “Khó chịu lắm à?”
Dương Lam Hàng lắc đầu, đẩy cửa bước xuống xe. Tuy anh có thể đi, nhưng bước chân hơi loạng choạng, Lăng Lăng vội vàng chạy lên đỡ lấy anh, đưa anh đến tận cửa phòng.
“Thầy Dương, anh nghỉ đi! Sáng mai em tới đón anh đến lab.” Lòng cô chùng xuống, ngôn ngữ cũng vì cảm xúc nặng nề mà có vẻ hơi xa cách.
Dương Lam Hàng mở cửa, bật đèn, gọi cô lại: “Không vào ngồi một chút sao?”
Lăng Lăng lưỡng lự trong giây lát, lắc lắc đầu: “Không đâu, nhất định anh rất mệt, em không quấy rầy anh nghỉ ngơi nữa.”
Ai ngờ cô vừa xoay người lại, Dương Lam Hàng đột nhiên ôm chầm lấy cô từ đằng sau, kéo cô vào phòng anh, ôm cô vào lòng hôn say đắm…
Vẫn là phong cách của anh, bùng nổ mà chẳng hề có chút dấu hiệu báo trước nào.
Một tay anh ôm cứng eo cô, một tay mạnh mẽ giữ chặt lấy gáy cô, đôi môi cuồng nhiệt ngậm lấy cánh môi mềm mại của cô, miên man giày vò, còn đầu lưỡi thừa dịp Lăng Lăng kêu lên liền nhanh chóng xâm nhập, càn rỡ thăm dò.
Hơi thở còn vương mùi rượi sake, khiến người cô say sưa, cũng chuốc say luôn cả linh hồn cô…
Đôi tay chống cự của Lăng Lăng mất đi sức lực, buông xuống bên người.
Chờ đến khi cô hoàn hồn từ một trận hôn mãnh liệt ý loạn tình mê, người không hiểu sao đã bị kéo đến bên giường, đẩy ngã lên đó.
Đôi tay lành lạnh vừa vuốt ve thân thể cô, vừa xé rách áo cô.
Bộ Âu phục bằng tơ tằm nguyên chất cô cố ý mang từ Trung Quốc sang, cứ thế bị xé nát trong tay anh.
Tất nhiên, bây giờ không phải lúc than khóc cho bộ đồ xinh đẹp của cô, việc cấp bách là phải ngăn cản gã thầy hướng dẫn tiến sĩ sắp biến thành tội phạm *** này.
“Anh định làm gì? Xâm-hại-tình-dục à?!” Cô cứ tưởng loại người như Dương Lam Hàng tuyệt đối sẽ không dùng sức mạnh, xem ra, cô đã lầm rồi!
“Em cũng có thể xem như nối lại tình xưa!” Anh nhẹ nhàng trả lời.
“Anh nằm mơ đi!” Trái tim cô chợt bồi hồi rung động.
Anh nở nụ cười, ghé vào bên tai cô nhỏ giọng nói: “Anh xem em hôm nay có thể mạnh miệng đến bao giờ…”
Dương Lam Hàng lại cởi quần cô, Lăng Lăng còn chưa kịp giãy dụa, hai tay đã bị anh kẹp cứng, hơn nữa còn bị anh dùng một tay đè chặt trên đỉnh đầu. Ngay sau đó, anh vươn tay còn lại, dùng sức kéo áo ngực cô xuống…
Khi cơ thể nửa trần trụi của cô lộ ra cao ngất không hề che giấu trước mặt anh, Lăng Lăng rõ ràng cảm nhận được hơi thở sâu của anh, khi anh cúi đầu ngậm lấy bầu ngực đứng thẳng của cô, thân thể cô liền nảy sinh phản ứng mãnh liệt khác thường…
Bị người đàn ông mình yêu say đắm xâm phạm mạnh mẽ như thế, bị người đàn ông mình hằng nhung nhớ hôn lên cơ thể bán lõa của mình một cách điên cuồng.
Loại cảm giác này…
Khụ khụ!
Không nói cũng biết, đừng