XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341790

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.

thang rộng mở.” Kể xong, cô còn không quên thêm vào một câu nhận xét tổng kết: “Hừ! Chẳng trách lại chạy đến khoa em khoa tay múa chân.”
Vĩnh viễn có xa không: “Em không làm việc cho Bộ An Ninh Quốc Gia quả là một tổn thất lớn của đất nước!”
Hiếm khi cô khoa môi múa mép một lần mà còn được tán thưởng hết lời như thế, cô rất đắc chí. “Em đang lo tốt nghiệp xong không tìm việc làm, đề xuất này của anh em có thể cân nhắc!”
Vĩnh viễn có xa không: “Có chuyện này anh muốn nhắc em một chút, trước khi em đi đập kính nhà anh ta, phải xác định xem nhà anh ta ở lầu mấy.”
Đúng rồi! Nếu quá năm tầng cô có chết cũng đập không tới, nghĩ kỹ lại, chiêu đập kính này không sáng suốt lắm, lại càng không đủ độc ác, cô không chơi.
Cô khiêm tốn thỉnh giáo cao nhân: “Chỉ số thông minh anh cao, giúp em nghĩ chiêu báo thù nào có chỉ số thông minh cao đi.”
“Anh đề nghị em thi lên nghiên cứu sinh, cho anh ta biết thế nào là nhân tài…”
Cô sợ tới mức cằm muốn rơi xuống đất, cẩn thận đọc lại chữ nhằm chắc chắn mình không có nhìn lầm. “Anh muốn báo thù hắn hay là báo thù em vậy? Thi lên thạc sĩ? Chi bằng đem em đi nướng còn hơn!!!”
“Hiện tại trong nước tình hình sinh viên ra trường tìm việc làm không tốt lắm, sang năm có khi càng tệ, học thạc sĩ đối với em mà nói là lựa chọn tốt nhất. Không phải em muốn làm giảng viên đại học sao, chờ tốt nghiệp nghiên cứu sinh xong là em có thể thực hiện được giấc mơ của mình rồi.”
Cô đương nhiên biết điều đó. “Vấn đề là căn bản em sẽ không thi đậu nổi đâu.”
“Sao em lại không tin tưởng chính mình như vậy?” Vĩnh viễn có xa không: “Lăng Lăng, anh tin em! Nhất định em sẽ thi đậu. Em là cô gái thông minh nhất mà anh từng gặp đó.”
Cô choáng váng!
Bị ba câu liên tiếp của anh lừa phỉnh, cô mê muội không biết trời trăng mây gió gì nữa! Hoàn toàn quên mất mình ngay cả bằng tốt nghiệp đại học chính thức còn chưa thấy tắm hơi đâu.
“Em sẽ thử xem, dù sao phí dự thi cũng không đắt, em thì suốt ngày nhàn rỗi.”
“Anh sẽ toàn tâm toàn lực giúp em.”
“Anh thật là tốt với em!”
Cô bị sự vô tư cùng thiện lương của anh cảm động sâu sắc, nghĩ đến việc anh tình nguyện dốc toàn tâm toàn lực giúp đỡ một cô gái chưa bao giờ gặp mặt thực hiện ước mơ, tình yêu của cô dành cho anh lại sâu thêm một chút!
Cảm động xong, cô lấy lại chút bình tĩnh: “Nhưng mà, em nên thi vào ngành gì? Em không bao giờ muốn học Điện tử nữa, ngành Tin học thì lấy điểm rất cao.”
“Em nghĩ ngành Vật liệu thế nào? Khoa Vật liệu trường đại học T của em cũng không tồi…”
“Vật liệu á! Tại sao lại là khoa Vật liệu?” Cô lại bị chấn động thêm lần nữa, ở chung khoa với cái tên biến thái kia.
“Anh làm nghiên cứu cũng có chút dính líu tới Vật liệu nên cũng biết vài giáo sư ở khoa Vật liệu đại học T, nếu em thi vào ngành Vật liệu, anh có thể giúp được em.”
“Em không biết gì về vật liệu cả.”
“Anh có thể dạy em, môn chuyên ngành em không cần lo, anh sẽ giúp em tìm biện pháp.”
Cô có chút dao động, nếu cô học cùng ngành với anh thì khi chat với anh sẽ có thêm nhiều tiếng nói chung, biết đâu sau này còn có cơ hội cùng anh hợp tác…
Họ cùng nhau thảo luận những vấn đề học thuật trong phòng thí nghiệm, cùng nhau làm thí nghiệm…
Tưởng tượng cảnh đó nước miếng cô trào ra, nhiệt huyết sôi sục, cô nhất thời bị tình yêu làm choáng váng đầu óc, ngồi trong phòng ngủ lớn tiếng tuyên bố: “Tớ muốn thi thạc sĩ, nhất định phải thi ngành Vật liệu.”
Các bạn trong phòng trợn tròn mắt nhìn cô, đang bàn bạc xem có nên đưa cô tới khoa Tâm thần của bệnh viện trường khám hay không thì điện thoại trong phòng reo lên, Liên Liên vừa định nhấc máy, Lăng Lăng đã dặn trước: “Nếu tìm tớ thì nói tớ không có ở đây.”
Không phải cô cố chấp, cô chỉ muốn cho mình một chút thời gian, suy nghĩ kỹ càng xem liệu quan hệ của cô và Uông Đào có cần thiết tiếp tục hay không.
Liên Liên nhận điện thoại: “Xin chào, xin hỏi cần tìm ai ạ?”
“Xin chào, Bạch Lăng Lăng có ở đó không?”
“Bạn ấy…” Sau một cái ngắt quãng đầy thâm ý, Liên Liên nhìn cô nói: “không có đây.”
“Tôi là Trịnh Minh Hạo, tìm cô ấy có chút chuyện.”
Liên Liên cười nháy mắt mấy cái với cô: “Lăng Lăng, là anh Trịnh Minh Hạo đó!”
“Anh Trịnh Minh Hạo! Thiệt hả!” Từ xa tiếng thét chói tai đồng thanh vang lên.
Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Lâm chớp chớp bắn hào quang chói lóa: “Trai đẹp nha, cậu không tiếp tớ tiếp!”
Vừa nghe là Trịnh Minh Hạo, Lăng Lăng vô cùng khổ sở vò vò tóc, Trịnh Minh Hạo khó chơi khỏi phải nói!
“Cậu nói tớ đang ngủ trưa, bảo anh ta có việc gì thì hôm khác nói.”
Lâm Lâm bỏ lại cuốn tiểu thuyết tình cảm chạy đến bên điện thoại, giọng nói ngọt phát ốm cất lên làm người ta muốn nổi hết da gà toàn thân: “Bạn ấy nói đang ngủ trưa… có việc gì hôm khác nói sau ạ!”
Cái đồ trọng sắc khinh bạn này!
“Anh tìm Lăng Lăng có việc gì? Em giúp anh nhắn lại với bạn ấy… Vậy à, được ạ!” Lâm Lâm cúp điện thoại, ánh mắt ngập tràn hâm mộ nhìn cô, nói một câu khiến cô toàn thân phát rét: “Anh ấy năm phút nữa sẽ đến chờ cậu ở dưới lầu. Anh ấy bảo tớ nhắn với c