Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341808
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1808 lượt.
ốn đã mâu thuẫn rối bời càng thêm khó xử, khiến cô lúc muốn cự tuyệt lại không thể nào cự tuyệt, khiến cô lúc muốn chấp nhận lại không thể nào chấp nhận.
“Anh xin lỗi, anh lỡ lời!” Thấy cô nóng giận, anh vội xin lỗi.
Cô vẫn chưa nguôi giận, hung hăng gõ bàn phím: “Anh nói rõ cho em, anh rốt cuộc có ý gì? Đến tột cùng anh coi em là cái gì?!”
“Anh là bạn của em, không phải bạn cậu ta. Trong lúc anh rơi xuống đáy, là em đã giữ anh lại, lúc này anh chỉ muốn giúp em, khiến em có thể tự tin mà đối mặt với chính mình, đối mặt với tình cảm của em.”
Lăng Lăng không biết nói gì để đáp lại, tuyệt vọng nhìn những dòng chữ rỉ máu trên màn hình máy tính.
Hóa ra anh chỉ hành động như một người bạn của cô, rung động trước kia đã sớm bị chôn vùi trong dĩ vãng.
Anh giúp cô tìm giáo viên hướng dẫn, cổ vũ cô, nâng đỡ cô, đều chỉ vì cô đã từng giúp anh.
Cô cười chua xót, ngẩng đầu ngăn không cho nước mắt chảy xuống!
“Em gặp giáo viên hướng dẫn chưa?” Anh hỏi.
“Rồi!” Nhắc tới chủ đề này, Lăng Lăng hít vào một hơi, cố hết sức không để lộ ra nỗi buồn trong những dòng chữ: “Anh với Dương Lam Hàng quan hệ tốt lắm hả? Làm thế nào hắn chịu nể mặt anh vậy?”
“Không phải, một người bạn của anh có quan hệ rất tốt với anh ta.”
“Khéo vậy sao?!”
Vĩnh viễn có xa không: “Cũng không phải khéo! Đúng rồi, con người anh ta thế nào? Làm việc với nhau tốt chứ?”
“Em bí mật nói anh biết nhé, anh nhất định không được kể với người khác… Con người này bề ngoài làm ra vẻ đạo mạo nhưng nội tâm thì vừa âm u vừa gian trá.”
“Anh thật khâm phục con mắt thấu suốt của em!”
“Hắn ta cư nhiên dám tiết lộ đề thi với em, đây không phải việc một thầy giáo liêm khiết nên làm đúng không?”
Vĩnh viễn có xa không: “Anh nghĩ, việc anh ta tiết lộ đề thi cho em không liên can gì đến nhân phẩm, có thể là anh ta đánh giá cao em. Ở nước ngoài, đại học là nơi có tính học thuật, giáo viên có quyền lựa chọn sinh viên mình thích, ngay cả quyền miễn thi cũng có. Hơn nữa so với kết quả thi cử, họ càng coi trọng năng lực thực sự của sinh viên hơn.”
“Thật sao?”
“Người dạy sinh viên là giáo viên, không phải đại học T, lại càng không phải là Bộ Giáo dục! Làm nghiên cứu không cần một thiên tài phòng thi, mà cần người siêng năng hiếu học, có nghị lực, có quyết tâm bền chí, quan trọng nhất là, có năng lực biểu đạt tốt, cũng như năng lực giao tiếp với người khác – nhưng điểm này em đều có được.”
“Ặc! Có chuyện này sao!”
…
Anh nói chuyện với cô cho đến khuya.
Hơn bảy giờ tối, Lăng Lăng mới luyến tiếc thoát khỏi mạng, một mình đi siêu thị. Một khi thoát khỏi Internet, cô tựa như một người bị cả thế giới vứt bỏ, vô hồn tùy tay cầm lên một món đồ ăn màu sắc sặc sỡ.
“Bạch Lăng Lăng!” Một tiếng gọi rất nhẹ, trong phút chốc trở nên thật quý giá.
Cô quay đầu, không ngờ lại thấy một người mình không muốn thấy nhất – Dương Lam Hàng.
“Chào thầy ạ!”
Lăng Lăng cất tiếng chào, đẩy một xe toàn đồ ăn vặt thất thểu đi ngang qua cạnh anh ta, không ngờ Dương Lam Hàng gọi cô lại: “Em ăn tối chưa?”
“Em ăn rồi ạ!”
“Tôi vẫn chưa ăn, em có muốn cùng nhau ăn chút gì không? Vừa hay tôi cũng đang muốn tìm hiểu một chút tình hình cụ thể của em.”
“A!” Cũng may Lăng Lăng không đến nỗi quá ngu, nhanh chân nói: “Em đã sớm muốn mời thầy ăn cơm, nhưng sợ thầy bận rộn nên ngại mở lời ạ.”
Dương Lam Hàng nghe thấy lời mời của cô, hơi giật mình, lập tức cười nhẹ: “Vậy đi thôi, tôi biết một nhà hàng cơm Tây cũng ngon lắm!”
“Được ạ! Thầy thích là tốt rồi!” Cô cười theo cứng ngắc, hai chân muốn nhũn cả ra.
Nhà hàng cơm Tây? Không cần giết cô như vậy chứ!
Cô sờ sờ ví tiền dẹp lép, tiền mặt không nhiều lắm, trong lòng thầm cầu nguyện nhà hàng kia chấp nhận quẹt thẻ.
“Để tôi giúp em.” Dương Lam Hàng không đợi cô trả lời, kéo lấy xe đẩy trong tay cô, đi về phía quầy thu ngân.
Lăng Lăng bước nhanh đi theo, đang định trả tiền thì anh ta đã nhanh gọn lấy ra thẻ tín dụng, giúp cô thanh toán. Trong lúc xếp hàng hóa, anh ta không cần nhờ thu ngân, tự mình bỏ từng món đồ vào túi nilon, trước khi cho vào đều xem qua toàn bộ một lượt.
Thói quen quái gì đây nữa!
Làm ơn tha thứ cho cô luôn khinh bỉ anh ta, nhưng anh ta thực sự kỳ quái à! Đi siêu thị cái gì cũng chưa mua, còn túm lấy cô bắt mời cơm – tuy rằng chính cô chủ động mời, nhưng anh ta ít ra cũng nên khéo léo từ chối một chút chứ!
Ra khỏi siêu thị, Dương Lam Hàng nhấc lấy đồ đạc, đi đến trước một chiếc Jetta còn khá mới, đầu tiên kéo cửa để Lăng Lăng ngồi vào xe, sau đó đem đồ bỏ lên ghế sau rồi chính mình mới lên xe.
“Xe thầy tốt lắm!” Cô tuyệt đối không nói xạo, giáo viên trẻ như vậy mà đã có thể nuôi xe hơi là khá lắm rồi.
“Thật không?” Anh ta nghi hoặc nhìn bài trí trong xe, vẻ mặt như là đang nghiên cứu, loại xe kém như vậy có chỗ nào tốt đâu ta?
Cô ngượng ngùng gật gật đầu, lặng lẽ le lưỡi, xem ra nói bậy rồi!
Sau này có một hôm, Lăng Lăng ở cửa khu mua sắm thấy Dương Lam Hàng bước ra từ một chiếc xe bên đường, mới hiểu được vẻ mặt nghi ngờ này của Dương Lam H