Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341863
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1863 lượt.
ho cô biết cảm giác này là gì?
Ngay cả con dế mèn đi ngang qua đường cũng trợn tròn mắt: Mẹ kiếp! Có thế mà cũng không biết, con bà nó, cái này gọi là tình yêu!
Cỏ thơm mơn mởn trong gió càng không ngừng lắc đầu: Haiz! Cái cô này, ngu hết thuốc chữa!
Hoa dại liều chết đong đưa thân mình: Anh đẹp trai, anh xem em có đẹp không nè?!
…
Dương Lam Hàng ngước mắt lên, nhìn thẳng vào ánh mắt chăm chú thất thần của cô.
Lăng Lăng hoảng sợ, căng thắng đến mức muốn vùng ra, anh lại nắm chặt lấy mắt cá chân cô càng chặt, không cho cô cơ hội giãy dụa.
Mặt cô nóng ran như lửa.
Từng đợt cảm giác tê dại kỳ lạ lan tỏa trên chân khiến cô không kiềm được mà run rẩy.
“Có đau không?”
Cô lắc đầu, cắn nhanh môi dưới. Sau khi nội tâm đấu tranh kịch liệt, cô quyết định mở miệng cự tuyệt: “Thầy Dương, em tự đi được rồi.”
“Không sao, để tôi giúp em.”
Rõ ràng là, anh căn bản không hề biết rằng thời điểm chân con gái bị vuốt ve còn khó chịu đựng hơn cả đau đớn gấp trăm lần.
Lăng Lăng không có cách nào tiếp tục nhẫn nại, cũng không thể từ chối thằng thừng, vì vậy bèn lựa lời nói: “Thầy Dương, thầy biết không, trên da mỗi người đều có một loại “điện sinh vật”(**) của riêng mình. Loại “điện sinh vật” này không ai giống ai.”
Dương Lam Hàng dừng động tác nhìn cô, y như cô dự đoán, anh có vẻ hứng thú với cách đối thoại này.
Lăng Lăng cố hết sức làm cho vẻ mặt mình trông hết sức nghiêm túc, tiếp tục nói: “Nếu hai người cùng mang “điện sinh vật” ở mức độ tương đương tiếp cận nhau, khi da họ tiếp túc với nhau có thể sẽ không phát sinh cảm giác khó chịu rõ ràng. Nếu “điện sinh vật” của hai người có chênh lệch rất lớn, khi da tiếp xúc nhau, sẽ sinh ra một dòng điện mạnh, loại dòng điện này sẽ kích thích hệ thần kinh con người, hơn nữa rất dễ làm phát sinh phản ứng “điện hóa”(***)…”
Mà loại phản ứng “điện hóa” này được người đời tục gọi là “dục vọng”.
“Vậy có phải giữa người cùng giới thì “điện sinh vật” chênh lệch rất nhỏ, giữa người khác giới thì chêch lệch khá lớn.”
Thầy Dương đúng là thầy Dương, khả năng lĩnh hội cao kinh hồn.
“Đúng vậy. Em cảm giác “điện sinh vật” giữa chúng ta chênh lệch rất lớn. Cho nên, thầy cứ để tự em làm đi!”
Dương Lam Hàng làm sao không hiểu được ám chỉ của cô, vậy nên buông tay ra, đứng lên gọi điện thoại.
Lăng Lăng cầm khăn giấy nhẹ nhàng lau lau trên chân, đau đớn làm cho cảm giác tê dại nhanh chóng biến mất.
Haiz! Không ngờ lại để cho một người đàn ông chạm vào mình, còn để lộ nhiều đường cong đến thế, cô dễ dãi quá!
May mắn đối phương là Dương Lam Hàng, chứ nếu là một người đàn ông kém thông minh nào đó khác chắc đã cô đã ngất luôn rồi!
…
Lát sau, một chiếc xe công vụ màu xám bạc hiệu Honda dừng trước mặt họ, lái xe bước xuống lễ phép mở cửa xe.
Dương Lam Hàng giúp cô lên xe, cùng cô ngồi lên ghế sau. Nếu không nhìn thấy hành lý của mình đặt sau chỗ ngồi thì cô đã quên béng mất chúng.
Bên cạnh có một người đàn ông chu đáo như vậy, giúp cô thu xếp mọi chuyện, thật là tốt!
Ngồi ổn định xong, Dương Lam Hàng lấy ra một chai nước, mở nắp, đưa cho cô: “Em uống đi, chắc em rất khát!”
Cô liếm liếm đôi môi khô nứt, đưa mu bàn tay quệt nước mắt chực rơi xuống, cười nhận lấy: “Cảm ơn thầy Dương!”
Dương Lam Hàng nói: “Không muốn cười thì đừng cười, mặt em cười trông rất khói coi!”
Cô rốt cuộc không cười nổi, trong mũi đau xót như có kim châm.
“Nếu khóc được trong lòng sẽ dễ chịu hơn.” Anh chỉ vào vai mình. “Có muốn mượn vai tôi dựa vào một chút không?”
Buổi hoàng hôn đó, cô dựa vào vai anh, ôm lấy cánh tay anh, khóc như một đứa trẻ.
Từ khi ba mẹ ly hôn, Lăng Lăng chưa bao giờ được một người đàn ông nào chăm sóc chu đáo đến thế.
Nếu Dương Lam Hàng không xuất hiện trong đời mình, cô đã sớm quên bản thân vẫn còn có quyền được “yêu thương”.
Nhiều năm như vậy, cô tự cho mình kiên cường, tươi cười đối mặt với tất cả mọi điều không như ý muốn, trên thực tế, cô cũng yếu đuối như bao cô gái khác, cũng khao khát được một người con trai ôm vào lòng.
Thế nên, một thứ tình cảm ân cần hư ảo trên mạng dễ dàng mở cửa trái tim cô, cô giống như người lạc giữa sa mạc tìm thấy ốc đảo, điên cuồng uống tình yêu của anh. Tuy nhiên, tình cảm nhìn không ra, sờ không thấy dù sao cũng chỉ là hư ảo.
Cô đói, anh không thể mời cô ăn cơm;
Cô khát, anh không thể mang cho cô chai nước;
Cô khóc, anh không thể giúp cô lau khô nước mắt;
Cô sợ, anh không thể dùng đôi tay mạnh mẽ ôm lấy cô…
Nhiều năm như thế, cô yêu thương, vui vẻ, mà cũng tuyệt vọng khôn cùng.
Cô từng mong mỏi Uông Đào có thể mang cô thoát khỏi nỗi tuyệt vọng ấy, nhưng lại bị anh đẩy càng sâu vào đó…
Ai có thể cho cô niềm vui thực sự, cho cô nếm qua tình yêu thuần khiết, ngọt ngào như dòng sữa trong lành?!
Ai có thể cho cô một bờ vai ấm áp dường này, để cô có thể tựa vào mỗi khi rơi lệ – á, tất nhiên ngoại trừ thầy Dương của cô!
Khóc thỏa thuê, Lăng Lăng sờ sờ quần áo xộc xệch của anh, đỏ mặt hỏi: “Thầy Dương, bộ đồ của thầy chắc đắt lắm?”
“Không đắt!” Anh c