Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341880

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1880 lượt.

nói dối không chớp mắt, thản nhiên nói: “Khuya rồi, để tôi đi đón em.”
“Không cần!” Giọng cô càng căng thẳng. “Ý em là: Không cần phiền đến thầy đâu, bạn em sẽ đưa em về.”
“Bạn em là nam hay nữ?”
“Dạ?” Cô dường như đắn đo một chút, cân nhắc lợi hại: “Nam ạ.”
“Tôi càng phải đi đón em.” Anh dùng nước trà thấm giọng, tìm một lý do đường hoàng: “Là thầy giáo, tôi phải có trách nhiệm với sự an toàn của em.”
“Em đảm bảo sẽ trở về trong vòng mười phút nữa, được không ạ?”
Anh nhìn đồng hồ, tám giờ năm mươi mốt phút. “Được, vậy chín giờ tôi chờ em dưới lầu.”
“Vâng! Em nhất định sẽ về đúng giờ!” Cô lễ phép nói một câu: “Tạm biệt thầy!” rồi cúp điện thoại.
Dương Lam Hàng cúi đầu uống trà, khóe miệng hiện lên một nụ cười.
“Bạch Lăng Lăng, anh cũng không tin em dám chín giờ một phút mới trở về!”
***************************
Bạch Lăng Lăng dĩ nhiên không dám, tuyệt đối không dám.
Cô vọt nhanh khỏi hàng net, bắt xe về khách sạn, tám giờ năm mươi tám phút đã ngoan ngoãn đứng ở cửa cung nghênh Dương Lam Hàng đại giá.
Chín giờ đúng, cửa thang máy từ từ mở ra, Dương Lam Hàng đứng trong thang máy tay phải ấn nút mở cửa, tay trái vẫy vẫy cô, cô kích động không hiểu ra đâu vào đâu, lập tức chạy vào không dám chậm một giây.
“Thầy Dương.” Cô cúi đầu nhìn thảm sàn trong thang máy, hết sức khống chế nhịp tim đang đập loạn.
Dương Lam Hàng nhìn qua quần áo mỏng manh trên người cô: “Bên ngoài lạnh không?”
“Dạ không.” Cô lau mồ hôi căng thẳng trên trán, vẫn không dám ngẩng đầu: “Hơi nóng ạ.”
“Em đi theo tôi, tôi cho em xem tóm tắt chương trình hội nghị ngày mai, trong đó có một báo cáo rất có ý nghĩa dẫn dắt đối với đề tài của em.”
“Vâng!”
Cửa thang máy mở ra, cô bước sát theo sau Dương Lam Hàng vào phòng anh.
Dương Lam Hàng trước tiên rót một tách trà nhài ấm áp, đưa đến tay cô, rồi cầm vài tờ giấy trên bàn lên giao cho cô. “Em xem qua tóm tắt báo cáo này một chút, ngày mai lúc nghe báo cáo em sẽ dễ hiểu hơn.”
“Dạ.”
“Chỗ nào không hiểu em cứ hỏi tôi.” Nói xong, anh xoay người ngồi lên chiếc ghế giữa phòng, chỉnh sửa file Power Point của mình.
Kiểu thái độ này, rõ ràng là bảo cô: Em ngồi nguyên đây mà đọc, khi nào đọc xong mới được về ngủ.
Tinh thần bất an nhìn qua tài liệu một lát, Lăng Lăng rốt cuộc chịu không nổi, tầm mắt chuyển từ chương tài liệu toàn từ ngữ tiếng Anh sang Dương Lam Hàng, mỗi khi anh trầm tư suy nghĩ, sẽ tạo ra cảm giác khiến người khác không thể nắm bắt được. Vậy nên, cho dù tính tình anh rất tốt, cô vẫn sợ anh, cứ cảm thấy ánh mắt anh sâu như đáy vực, bất cứ khi nào bất cứ nơi đâu cũng có thể nuốt chửng cô.
Hương hoa nhài nhẹ nhàng, dai dẳng, dập dờn trong hơi thở mỏng manh của họ.
Nếu thời gian ngừng trôi, để cô vẫn ngồi đây, nhìn anh thế này thì thật tốt biết bao…
“Em có vần đề gì ư?” Lúc Dương Lam Hàng nói chuyện, tầm mắt vẫn đang dừng ở đường cong trên màn hình máy tính.
Tay cô run lên, trái tim cũng theo đó mà run rẩy. “Không ạ… Có vài từ vựng em không hiểu, em có thể về phòng lấy từ điển Văn Khúc Tinh không?”
“Đưa đây tôi xem.” Thấy anh vươn tay, cô đem giấy tờ đưa qua, đặt gọn gàng lên bàn anh.
Anh cầm bút, tự do khoáng đạt viết nhanh trên mặt giấy, chưa đến mười phút anh đã đưa trả tài liệu cho cô.
Cô nhận lấy nhìn qua, trên đó mọi từ ngữ chuyên ngành đều đã được anh ghi chú bằng tiếng Trung. Cô âm thầm lè lưỡi, quay về chỗ tiếp tục tụng mớ lý luận khoa học khó nhằn kia.
Đọc, đọc mãi, ý thức của cô dần mơ hồ. Tối hôm qua ngủ không đủ giấc, hôm nay lại bận rộn cả ngày, đống chữ nghĩa rối rắm nhanh chóng kêu gọi cơn buồn ngủ. Mặc dù cố nhẫn nhịn, nhưng mấy từ tiếng Anh này cứ như bài hát ru, không ngừng phá hủy ý chí của cô.
Cuối cùng, cô thực sự không chống đỡ được nữa, tựa vào ghế ngủ gục.
Cô mơ thấy có người nhẹ nhàng ôm lấy mình, đặt lên giường thoải mái, tắt đèn, đắp chăn ấm áp cho cô. Cô cố gắng mở to hai mắt, muốn nhìn hình dáng người đó một chút, nhưng làm sao cũng không thấy rõ.
“Ba?”
“Ừm.” Giọng nói của ba vẫn hiền từ như vậy.
Cô cười hạnh phúc, kéo tay ông. “Ba, vĩnh viễn rốt cuộc có xa không?”
“Rất gần, gần trong gang tấc…”
“Không, anh ấy rất xa, xa tận chân trời…”
Sáng sớm, Lăng Lăng mở mắt ra, trần nhà xa lạ, giường nằm xa lạ. Cô mơ hồ nhìn khắp phòng, trên một chiếc giường khác có một người đàn ông đang nằm, để nguyên quần áo mà ngủ. Trí nhớ cô trống rỗng mất ba giây, sau đó ồ ạt ùa về như sóng biển – cô ngủ trong phòng Dương Lam Hàng!
Anh, anh tại sao không đánh thức cô!
Anh không cho là cô có ý đồ gì đấy chứ? Giữa họ không xảy ra cái gì đấy chứ?
Cô lập tức phủ định ý nghĩ của mình, Dương Lam Hàng tuyệt đối không phải loại đàn ông lợi dụng người ta lúc khó khăn.
Cô ngồi dậy, vốn định lặng lẽ rời đi, nhưng vừa nhìn thấy bộ dạng ngủ say của Dương Lam Hàng, cô không kiềm được nhìn lén vài cái.
Không biết anh đang mơ thấy gì mà lông mày nhíu chặt, đôi môi mỏng mím thành một đường.
Cô khẽ đau lòng.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Dương Lam Hàng giật mình t