Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341924

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.

m kể về một câu chuyện tình yêu phức tạp rắc rối.
Một chậu hoa cúc dại thanh nhạt, một cô gái thuần khiết như đóa cúc dại đem lòng yêu một chàng trai chưa từng thấy mặt, nhưng vì hiểu lầm cùng số phận trêu ngươi mà đi yêu một người đàn ông khác.
Một mối tình yêu nhau những chưa từng thấy nhau, cuối cùng vận mệnh an bài cho họ một cái kết bi thương.
Khi nhân vật nữ chính nói một câu không thành lời: “Xin lỗi, em không nhận ra anh, em vẫn luôn luôn đợi anh…”
Lăng Lăng ôm mặt, khóc không ra tiếng.
Cô hoàn toàn có thể cảm nhận được nỗi thống khổ của sự mâu thuẫn xen lẫn hối hận của nhân vật nữ chính, cũng giống như sự hối hận cùng mâu thuẫn trong cô!
Trịnh Minh Hạo ôm cô, nhẹ nhà vỗ vai cô!
“Chờ đợi một người chưa từng gặp mặt rất đau khổ, đúng không?” Anh đem mặt cô ấp vào lòng, ôm cô thật chặt.
Lăng Lăng im lặng lắc đầu, đẩy anh ra. Cô không ghét Trịnh Minh Hạo ôm, cũng không ghét mùi hương nhẹ nhàng khoan khoái trên người anh.
Tuy nhiên nếu đem so sánh, hương hoa nhài có phần thanh nhã hơn…
Hương hoa nhài?
Giờ phút này cô bỗng nhớ vô cùng mùi hương mình phải từ bỏ kia…
Trịnh Minh Hạo thở dài: “Em vì anh ta mà đau lòng, vì anh ta mà rơi lệ, anh ta thấy được sao? Khi em cần có người để tựa vào, cần có người ai ủi, anh ta ở đâu? Nhiều năm như vậy, em bị cái loại tình yêu với không tới này tra tấn còn chưa đủ ư?!”
“Em không biết.”
“Lăng Lăng, hãy cho anh một cơ hội, anh có thể mang đến cho em niềm vui thực sự!” Trịnh Minh Hạo nhìn vào mắt cô, kiên định nắm lấy tay cô nói: “Internet đã qua hết mùa đông, đang hồi phục lại, bây giờ làm web là thời cơ tốt nhất. Em hãy tin anh, em theo anh cùng nhau gây dựng sự nghiệp, chúng ta cùng nhau cố gắng, nhất định sẽ thành công.”

Phim kết thúc, khán giả rời đi.
“Em xin lỗi!” Cô đứng dậy bước đi theo dòng người.
Lòng tự tin của Trịnh Minh Hạo luôn vượt quá giới hạn của người thường. Lăng Lăng vừa đi vài bước, anh lại đuổi theo, không hề để ý nói: “Anh chắc phải tới khoa tâm thần khám mất, anh phát hiện em càng cự tuyệt anh, anh càng yêu em hơn!”
“Đàn ông ấy à! Thứ không chiếm được vĩnh viễn là tốt nhất, chiếm được rồi lại vứt đi như chiếc giày rách.”
“Nếu không em để cho anh chiếm thử một lần, rồi anh đem em vứt như giày rách nhé?”
Lăng Lăng bị chọc tức đến dở khóc dở cười, hung hăng bấu một phát vào cánh tay anh: “Anh dẹp ý đồ này giùm em đi!”
“Muốn anh hết hy vọng, trừ phi em cưới người khác.”
“Ngày mai em liền cưới đầu heo.”
“Không lý nào anh còn thua cả heo…”

Bọn họ một bên ầm ĩ, một bên dây dưa, cho nên bọn họ không hề chú ý tới.
Còn có một người ngồi trong góc, ngón tay thon dài ra sức xoa ấn đường…






Vốn dĩ Trịnh Minh Hạo còn muốn dẫn Lăng Lăng đi karaoke chơi bời, hát hò.
Lăng Lăng vô cùng “khéo léo” từ chối: “Không đi! Em không an tâm về nhân phẩm của anh.”
Trịnh Minh Hạo thực sự bó tay với cô, đành phải đưa cô về khách sạn. Đi đến trước phòng mình, cô mở cửa, nói một câu: “Cảm ơn anh đưa em về!” rồi bước vào trong.
“Không mời anh vào ngồi à?”
“Trai đơn gái chiếc cùng chung một phòng, người khác bắt gặp sẽ dị nghị.” Không phải cô lo lắng về Trịnh Minh Hạo, mà là đàn ông khắp thiên hạ chẳng ai tốt đẹp cả.
Cô ngừng một chút, rồi nói: “Hãy đồng ý với em… Mặc kệ người khác nhìn anh thế nào, anh cũng sẽ không lùi bước!”
“Có những việc, từ bỏ rồi vẫn còn có thể làm lại từ đầu, có những người, đã bỏ qua là lỡ mất cả đời.” Trịnh Minh Hạo thâm tình cầm lấy tay cô đang buông thõng bên người: “Lăng Lăng, em biết không, chỉ cần em nói một câu, anh có thể trở về đại học T tiếp tục học thạc sĩ… Bởi vì anh không phải anh ta, anh tuyệt đối sẽ không vì theo đuổi lý tưởng của bản thân mà từ bỏ người con gái mình yêu mến!”
“Nhưng anh có thể vì Uông Đào mà buông tay.”
“Khi đó anh cũng không hiểu em. Anh ngoài việc cảm thấy em có bản chất trong sáng, tính tình thiện lương, thì hoàn toàn không biết gì nữa cả…”
“Thế bây giờ anh hiểu em được bao nhiêu? Em mơ hồ, tùy hứng, làm việc không có trật tự, không nghiêm túc… Em có cả đống khuyết điểm. Hiện tại anh nói sẽ không sao cả, nhưng đợi đến khi chúng ta sống cùng nhau, sớm chiều ở chung, anh sẽ phát hiện những điều này rất quan trọng.”
Trịnh Minh Hạo đột nhiên nói.
“Anh yêu em!”
Nghe được lời tỏ tình chân thành đến thế, dù không cố ý, Lăng Lăng cũng bị cảm động đến ứa nước mắt.
Cô cố gắng áp chế cảm giác chua xót nơi chóp mũi, khàn giọng nói: “Cuộc sống, không phải chỉ có tình yêu là đáng giá, chúng ta…”
Lời cô còn chưa nói xong, Dương Lam Hàng đã đi tới, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn về phía họ. Lăng Lăng vội rụt lại bàn tay bị Trịnh Minh Hạo nắm lấy, lau nước mắt: “Thầy Dương, thầy vừa về ạ?”
“Ừ. Lát nữa đến phòng tôi một chút, tôi tìm em có chút việc.”
Trịnh Minh Hạo nghe thấy giọng anh, quay đầu miễn cưỡng cười với anh, Dương Lam Hàng cũng khẽ gật đầu chào lại, sau đó đi vào phòng mình.
Thấy cô đồng ý với vẻ thất thần, Trịnh Minh Hạo ghé sá


XtGem Forum catalog