Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1342490
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2490 lượt.
Mấy nhân viên quản lý chọn ra vài cái nick ảo, Tô Tô cũng đang ở trong danh sách khả nghi đó.
Thấy mọi người vội vàng, lão đại lên tiếng: “Được rồi, mấy anh bạn nhỏ đừng làm rộn, như vậy cô ấy sẽ khó xử. Chỉ chớp mắt tôi rời khỏi đã hai năm rồi, rất nhớ cô ấy, từ hôm nay tôi sẽ không sẽ rời đi, sẽ cùng các người kề vai sát cánh……”
Sau câu tuyên bố đó, hắn bắt đầu hát nghêu ngao.
Tô Tô nghe, bất giác nhớ lại thời kỳ trẻ trung ở trường cấp 3, bây giờ mặc dù chưa trưởng thành chưa thành thục, nhưng là vừa nghĩ tới cái tuổi đó liền xúc động bùi ngùi a.
Băng tần có hình thức là chỉ một người ở trên, những người còn lại là fan trong mắt lão đại, chính là người đàn ông có giọng nói truyền cảm kia, nhưng lại nghe nói bên trong kênh có rất ít người gặp qua bộ dáng của hắn, có người nói, lão đại, hai năm sau trở về, sẽ cho chúng ta rất nhiều phúc lợi, lão đại xác nhận thực hư đi!
Nhất thời yêu cầu lão đại xác nhận thực hư làm dấy lên sự bình lặng bấy lâu nay ở phòng ghi âm.
Bên này Tô Tô bĩu môi: Xác nhận? Xác nhận cái gì, các người cũng ngu! Nhưng cô tận mắt chứng kiến qua, người kia rõ là…… Người gây tai họa!
Trong lúc vô tình cô lại dò được băng tần, sau đó tên của cô đột nhiên xuất hiện ở phía dưới của lão đại.
Nhất thời, thế giới im lặng…… Tầm khoảng ba giây, trên màn hình chợt dừng lại, mọi người sửng sốt thật lâu, đột nhiên trăm miệng một câu hỏi: chẳng lẽ là người này……
Tô Tô mở kênh lên, ho khan một tiếng, ở chỗ này cười đến bình tĩnh: “Lão đại a, tôi đây cũng là người ái mộ anh, hai năm không gặp, tôi đây mang theo đứa bé tới hỏi thăm anh, ông xã tôi còn đang ngủ, nên không muốn làm phiền anh ấy, hôm nào tôi cùng anh ấy đi gặp anh. Được rồi, cám ơn lão đại nhiều, tôi muốn nói chính là chút chuyện này, tôi out đây……”
Nhất thời, tưởng rằng Tô Tô là người kia trong miệng lão đại thật thất vọng: Thì ra là không phải a.
Mà Tô Tô ở bên này vỗ ngực thở hổn hển, tay của cô đang run, cô thật không biết lúc nãy mình lên sóng nói chuyện có run như thế này không, nhưng cho dù là run rẩy, cô cũng phải nói xong những lời này, có mấy lời không thể cất giấu, cất giấu là xảy ra vấn đề đấy!
Lần nữa trở về phòng, Lão Thẩm còn ngủ. Tô Tô nhìn hắn chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng phát ra một tiếng thở dài.
“Đang yên ổn than thở cái gì!” Lão Thẩm đột nhiên mở miệng, ngay sau đó mở mắt.
Tô Tô bị giật mình, vỗ ngực, quát: “Anh khốn kiếp.”
Lão Thẩm cười cười, vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình, ý bảo Tô Tô bước đến. Chờ Tô Tô đi đến nơi, hắn một tay khoác vai của cô, ánh mắt chợt thâm thúy, thật giống như là gặp được vấn đề khó khăn chưa từng thấy.
Tô Tô đợi tới sắp ngủ thiếp đi, lại nghe hắn nói: “Mấy ngày nay không nên đi ra ngoài, hãy ở nhà nghỉ ngơi cho tốt.”
Nụ cười Lão Thẩm cứng lại, rất nhanh trên mặt của hắn lúc trắng lúc xanh, hắn hít vào thở ra một hơi, nói chuyện cũng cũng bắt đầu không lưu loát: “Lão bà…… Em điên rồi…… Chuyên chọn nơi nhạy cảm để công kích!”
Khó có được lúc Lão Thẩm cũng phải chịu thua, lộ ra loại biểu tình khiến người khác có ý nghĩ muốn trà đạp, tâm tình Tô Tô thật tốt, sự hoảng hốt cùng run rẩy do lúc trước đụng phải lão đại từ từ tan thành mây khói, đúng rồi, bỏ lỡ thời điểm chính là bỏ lỡ, trước mắt mới chính là điều phù hợp với mình nhất, chợt cô đại phát thơ phú, nhớ lại một câu như sau:”Nú xanh trùng điệp phóng mắt biết bao xa, Chi bằng luyến tiếc giữ lấy người trước mắt”.
Bên khóe miệng chứa đầy nụ cười sáng lạn, cô một khi vui mừng, lại há mồm, cắn một cái ở trên bụng của Lão Thẩm trên! Nhất thời, cả eo ếch và bắp thịt của Lão Thẩm đều cứng ngắc…..
Hắn lật người đem Tô Tô đè ở phía dưới, trên mặt mây đen giăng đầy: “Cô nhóc này, anh để cho em ba phần, em lại thật dũng cảm!” Hai tay hắn dùng sức xé ra, đem vật chướng ngại trên ngực Tô Tô loại bỏ, bàn tay xoa nắn bốn lạng thịt mềm mại, cảm nhận được các mạch máu trên bộ ngực cô đang đập loạn lên, khiến cả bầu ngực từ từ căng cứng.
Tô Tô phát ra một tiếng “ưm”, khóe miệng cô cong lên, nụ cười đánh úp tới tròng mắt: “Lão Thẩm, như vậy là tốt rồi, anh cứ làm ra vẻ thâm trầm như muốn dọa người thế làm gì. Về sau đừng tỏ cái vẻ thâm trầm ấy ra với em, chúng ta là vợ chồng, có lời gì liền trực tiếp nói cho em biết, có vấn đề gì cùng nhau giải quyết, em mặc dù không thành thục cho lắm, nhưng mà em lại phân biệt được rất rõ ràng, ai là người đàn ông của em, ai không phải…… Điểm này……”
Ở phía dưới Lão Thẩm, cô làm gì còn hơi sức để mà nói tiếp?
Từ lúc bắt đầu thiết kế để có được một sinh mạng nhỏ, tất cả thất tình lục dục đều bị hắn gạt sang một bên, giờ khắc này hai người bọn họ chỉ còn cảm nhận được hơi thở của nhau, cùng với nhiệt độ và hai trái tim thẳng thắn với nhau.
Kích tình đi qua, Lão Thẩm khẽ vuốt ve khuôn mặt Tô Tô, cười giống như một cậu nhóc. Hắn không thể không thừa nhận, hắn có lúc còn không thẳng thắn được bằng Tô Tô, khi hắn nhận được điện thoại của người đàn ông kia, hắn mặc dù trong miệng không nói, nhưng h