Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341792

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1792 lượt.

” Nữ y tá thanh tú nói tiếp. “Cô gái kia bây giờ đang ở Hàn Quốc, hai người họ có thể đang yêu đương ở khoảng cách xa nha….”
Yêu đương ở khoảng cách? Tôi cười khổ…..Đến khi nghe các nữ y tá bàn tán tiếp tục, thì làm cho tôi giật mình thất thần…
“Bác sĩ Trầm thường đi đến Hàn Quốc gặp cô gái kia lắm….Bởi vì người nhà tôi làm trong công ty du lịch, cho nên mỗi lần bác sĩ Trầm đi qua đó đều nhờ tôi giúp mua vé máy bay và đặt chỗ khách sạn….” Nữ y tá thanh tú nói.
“Wow! Trách không được bác sĩ Trầm không thấy nghỉ ngơi bao giờ, mà là cứ làm việc hai ba tháng lại nghỉ nửa tháng…. Thì ra là bay đến Hàn Quốc thăm bạn gái!” Xung quanh mọi người xôn xao ngạc nhiên.
Nữ y tá thanh tú tiếp tục nói. “Nhưng mấy hôm trước tôi hỏi anh ấy có cần giúp mua vé máy bay nữa không, anh ấy nói rằng từ nay về sau cũng không cần nữa….Tôi khẳng định với các chị là cô gái kia đã thay lòng đổi dạ rồi…”
“Trách không được bác sĩ Trầm suýt chút nữa thì gây ra sự cố khi chữa bệnh! Đáng giận thật!” Mọi người cùng nhau phẫn nộ, kích động dùng ngôn ngữ chì chiết “người phụ lòng” kia.
Tôi cười khổ, hoàn toàn không còn chút sức lực nào nữa.
Lúc này một thân ảnh quen thuộc đi ra khỏi phòng khám bệnh, trên người mặc bộ đồ blouse trắng, dáng người cao ráo tuấn nhã, bên cạnh anh còn đi theo nam thanh niên giống như sinh viên thực tập. Anh cúi đầu cẩn thận giảng giải gì đó với người thanh niên kia.
Tôi từ từ nâng thẳng cơ thể mình dậy, cố gắng không cho mình tê liệt mà ngã xuống….
Bí mật của Bắc Bắc…. Bệnh viện xử phạt…..
Anh lấy toàn bộ ngày nghỉ phép đi đến Hàn Quốc nhìn tôi…Nhưng anh chưa một lần nào xuất hiện trước mặt tôi….Trách không được, cứ cách một khoảng thời gian tôi lại cảm giác như có người theo dõi mình….
......
Anh khép hồ sơ bệnh án lại, ngước mắt lên cất bước đi…
Tôi cố gắng làm gương mặt mình nở nụ cười tươi. Anh nhìn thấy tôi cũng nở nụ cười, trên khoé môi lộ ra cái lúm đồng tiền nhạt.
Đó là một nụ cười chứa sự kinh ngạc pha lẫn vui sướng. Anh cười như đoá hoa sen nở rộ, lấy đi biết bao trái tim của của các cô gái trẻ trong phòng trực của y tá.
“Hôm nay rảnh hay sao mà đến đây?” Anh bước những sải chân dà
Tôi không có tinh thần để nói gì cả, tôi chạy nhanh đến ôm lấy anh. Ôm chặt lấy thắt lưng anh. Chôn đầu mình thật sâu trong vòng ngực săn chắc của anh.
Một nỗi đau lòng không thể nào tả siết quất thẳng vào trái tim tôi.
Anh chấn động, sắc mặt mất tự nhiên, hơi cách xa vòng tay ôm của tôi, bối rối nói. “Đừng…..Trên người anh rất bẩn…..” Anh chỉ tay vào áo của mình.
Câu nói đó làm tôi nghĩ đến buổi sáng sớm của nhiều năm trước. Anh đã từng nói. “Y Y…..anh, năm anh 19 tuổi…. Anh… thật …bẩn…” Mắt anh loé lên nỗi đau đớn khó nén, muốn nói cho tôi biết cái gì đó, để rồi cuối cùng không thể tốt ra thành lời….
Anh ở trong cơn ác mộng tối tăm, anh cố gắng che dấu, anh lo lắng e ngại…
“Không! Không bẩn! Tuyệt đối không bẩn!” Tôi kiên quyết nói, giọng nói cũng đau xót như của năm đó.
Ở trong mắt tôi, anh mãi mãi là một người trong sáng, thuần khiết. Bất kể đã xảy ra chuyện gì cũng không thay đổi được.
“Có rất nhiều vi khuẩn…” Anh bất đắc dĩ nói, lại càng làm tôi ôm anh chặt thêm, càng kề sát đầu mình vào ngực anh hơn.
Bởi vì nước mắt tôi đang rơi đầy trên mặt. Gần gũi anh như vậy, tôi nghe được tiếng trái tim anh từng chút, từng chút một trầm ổn nhảy lên.
Tình yêu của tôi không thể nào che dấu nổi nữa rồi.
“Cãi nhau với Hải Kỳ à?” Nước mắt của tôi dính ướt trên chiếc áo blouse trắng của anh, anh nhẹ giọng hỏi, giọng nói ẩn chứa
Tôi dùng sức lắc đầu. Trên thế giới này, chỉ có anh mới có khả năng biến tôi thành một đứa bé khóc nhè.
Thấy tôi không nói một lời nào, làm anh càng thêm lo lắng. Anh không để ý nơi đây là bệnh viện, người đi ra đi vào rất đông, anh ủ tay tôi trong tay anh, truyền hơi ấm từ tay mình sang cho tôi.
Cằm anh để trên đỉnh đầu tôi, nhẹ nhàng an ủi. “Cãi nhau sao? Những người đang yêu cãi nhau là bình thường….Nhớ kỹ, mỗi người nhường nhịn một chút…..Đừng khóc….”
Tôi lại lắc đầu. Không thể mở miệng, không thể nói. Chỉ có cảm giác đau lòng đến không thể hít thở.
Trong ánh mắt kinh ngạc đến tột độ của nhóm nữ y tá, anh ôm lấy bả vai mang tôi đi đến hoa viên của bệnh viện.
Dọc theo đường đi, có rất nhiều bệnh nhân chào hỏi anh, tôi phát hiện ra có rất nhiều bệnh nhân nhí là bạn của anh. Hết những bệnh nhi thiên sứ này đến bệnh nhi thiên sứ khác cất tiếng trong trẻo gọi anh một tiếng ‘chú bác sĩ’.
Khi ngồi lại bên cạnh tôi, trong tay anh cũng giống như nhiều năm trước, lừa được một que kẹo vị ô mai.
Lột tờ giấy bao que kẹo ra, anh đưa que kẹo ngọt ngào vào miệng của tôi. Anh vẫn cho tôi còn là một đứa bé 8 tuổi bị thiệt thòi, vụng trộm trốn đi khóc? Anh cũng chỉ đưa viên kẹo cho tôi, mỉm cười chờ tôi nín khóc, im lặng an ủi, im lặng không nói một lời dỗ dành nào.
Tôi mỉm cười nín khóc giống như thời thơ ấu ngày xưa. Bởi vì vị ngọt ngào thấm đẫm trái tim tôi.
“Anh hay lại đây chơi với m Tôi y bạn nhỏ lắm hả?” Vừa ăn que kẹo