Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341817

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1817 lượt.

lại không yêu anh ấy chứ? Em còn muốn hét lên cho toàn thế giới biết, em rất yêu anh ấy!”
Biểu hiện của cô gái thật đơn thuần, không một chút nào là ngụy tạo.
Tôi mỉm cười…..Yêu nhau thật là tốt!
Sau đó tôi cùng cô gái nói chuyện thêm một lúc nữa…
Nửa tiếng sau, cô ấy được tranh điểm trông rất xinh đẹp, khuôn mặt bình thường đã lộ ra vẻ kiều diễm mười phần. Bàn tay của những người thợ trang điểm luôn luôn có ma lực tốt nhất….có thể làm cho người phụ nữ ở thời khắc hạnh phúc biến thành một công chúa xinh đẹp.
Tôi cũng sắp được trang điểm thành cô dâu đẹp nhưng trong ánh mắt của tôi thiếu mất thần thái của sắc màu hạnh phúc.
“Bà xã, đã xong chưa? Thợ chụp ảnh thúc giục rồi kìa.” Một người đàn ông trong trang phục chú rể đi vào phòng trang điểm, nhẹ nhàng hối thúc.
Tiếng nói nhẹ nhàng vừa dứt, lại như tiếng sấm lớn dội xuống ngang đầu.
Nhìn qua tấm gương, tôi cùng người đàn ông đẹp đẽ kia đều kinh ngạc đến tột độ.
Tống Nhiếp Thần!






Trầm Dịch Bắc, anh là đứa ngốc sao?
Tôi trang điểm rất đẹp, cầm lấy làn váy lụa màu trắng, đi ra khỏi phòng trang điểm. Không ngoài dự đoán, Tống Nhiếp Thần dựa vào vách tường thấy tôi vừa đi tới, anh ta đã đưa tay ra chặn lại và bước đến bên tôi.
Trong kí ức của tôi, anh ta cũng có biểu hiện hung ác, nham hiểm này…Tôi đứng tại chỗ chỉ cười lạnh.
Với những người miệng vết thương còn đau như sát muối, thì người ta hay e ngại người khác đâm thêm cho một dao nữa.
Đây là chân lý không thay đổi
xuất hiện trước mặt anh ấy nữa.” Tôi mạnh mẽ xoay người lại, không hề đồng tình, ngữ khí của tôi sắc bén, mặt tôi không chút nể nang cảnh cáo.
“Cô cho là tôi còn dám xuất hiện trước mặt anh ấy ư? Cô cho là tôi sẽ tiếp tục gặp anh ấy sao?” Tống Nhiếp Thần cười cô đơn nói tiếp. “Cho dù tôi có yêu anh ấy tha thiết, cho dù cả đời tôi phải sống trong nhớ thương anh ấy, tôi cũng sẽ không quấy rầy anh ấy nữa. Tôi đã phá huỷ cuộc sống của anh ấy, thì anh ấy cũng phá nát tình yêu của tôi.”
Nghe một người đàn ông mở miệng nói ái mộ Bắc Bắc, tôi không nhịn được dị ứng, lạnh giọng nhắc nhở. “Xin anh hãy quý trọng người bên cạnh! Anh không phải muốn kết hôn à? Xin đừng đem lại vết thương cho người khác.” Tôi có thể nhận thấy cô gái đơn thuần kia rất…. rất yêu anh ta, hy vọng cô ấy có thể mãi mãi sống trong lời nói dối của hạnh phúc.
“Chúng tôi là những người như thế này rồi, thì việc kết hôn không phải vì trách nhiệm đối với tuổi già của cha mẹ sao?” Tống Nhiếp Thần nhếch môi cười, sau bốn năm, anh ta vẫn xinh đẹp như trước nhưng cái hương vị tà nịnh đã không còn. “Tôi không muốn cô ấy biết chuyện này, cũng giống như năm xưa Dịch Bắc không muốn cho cô biết. Chỉ khác là Dịch Bắc yêu cô, mà tôi thì vĩnh viễn không thể yêu vợ của mình.”
Trái tim tôi giống như ai đó lấy một con dao đâm thật mạnh vào….
Yêu…..cho tới bây giờ chúng tôi vẫn mãi mãi chưa nói rõ, nói không ra thành chữ, nhưng lại được thốt ra dễ dàng từ trong miệng của người từng là tình địch.
“Anh ấy còn hận tôi lắm sao, có nhắc đến tôi không?....” Trong mắt của Tống Nhiếp Thần chứa nỗi đau đớn cùng một tình yêu say đắm khó nhịn.
“Không cho phép lại gần anh ấy.” Tôi không thể khống chế được, ngân cao cổ họng cảnh cáo một lần nữa.
“Tôi làm sao dám đến gần anh ấy?” Tống Nhiếp Thần cười khổ. “Anh ấy nói nếu còn gặp lại tôi, anh ấy sẽ không dễ dàng buông tha cho tôi. Anh ấy vì cô mà hận tôi như vậy đó…..Ngay khi biết được lúc mới bắt đầu tôi đã có mục đích tiếp cận anh ấy vì tiền, cố ý đem anh ấy trở thành người cùng thế giới với chúng tôi…..Cố ý làm cuộc sống của anh ấy rối loạn, vậy mà anh ấy cũng tha thứ cho tôi. Nhưng vì cô…vì cô mà cuối cùng anh ấy đánh tôi….còn nói mãi mãi sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi nữa.”
Vì tiền…vì tôi…Bắc Bắc đánh người?
“Anh không phải yêu anh ấy …mà là vì tiền mới….” Tôi nhíu mày, cảm thấy câu chuyện này có gì đó không thích hợp.
“Tôi nhận tiền của người khác và làm trái với đạo đức của người làm bác sĩ, phải trả giá bằng chính trái tim mình…..” Tống Nhiếp Thần nhẹ giọng nói, tiếng nói chua xót. “Ngày đầu tiên Dịch Bắc đến tìm tôi, còn có một người phụ nữ bí ẩn cầm một số tiền lớn kêu tôi làm theo ý của bà ta. Người đó nói Dịch Bắc biến bà ta thành người cà thọt, bà ta không muốn bỏ qua anh ấy! Lúc đó tôi mới khởi nghiệp, rất cần tiền mà số tiền đó có thể giúp ích cho tôi rất nhiều …cho nên tôi…..không nghĩ đến càng lún càng sâu, ngược lại bản thân mình……”
Người phụ nữ bí ẩn… người đi cà thọt…..Tôi thở một hơi lạnh toát…..Bắc Bắc quả thật có làm cho bác gái anh từ ngày đó về sau đi một chân cao chân thấp….Nhưng bác gái của anh có cần phải trả thù thâm độc như vậy không?
“Không phải vì trả thù….là vì tiền…vì tài sản.” Tôi hừ lạnh.
“Tôi không biết nhiều, nhưng bà ta nói không thể để cho hai người có con chung với nhau. Cho nên khi nghe nói cô đi làm thụ tinh nhân tạo, bà ta nóng nảy nhất định phải muốn tôi phải tráo đổi….Sau này nếu cô sinh ra đứa con, thì bà ta cũng