Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341835
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1835 lượt.
để cho Bắc Bắc còn đứng giữ ở ngoài cửa đi vào…
Bắc Bắc thật tiều tụy, cũng cực kỳ im lặng…
“Anh đến xem tôi sao?” Tôi mở to hai mắt, trống rỗng hỏi…
“Cái gì?” Tiếng của Bắc Bắc khàn khàn như tiếng xé của mảnh vải..
“Trái tim tôi chảy máu đầm đìa.”
Bắc Bắc cúi đầu….
“Anh nhất định là không nghĩ tới, cho nên anh mới không biết mình có bao nhiêu tàn nhẫn...” Tiếng nói của tôi nghe thật bình tĩnh.
Mắt Bắc Bắc có nước, anh cầm lấy tay tôi, lại bị tôi bình tĩnh rời ra……
“Năm 18 tuổi, khi mình kết hôn, trong khoảnh khắc ấy, tôi đã cảm tạ ông trời rất nhiều vì đã thành toàn cho tình yêu của tôi, thành toàn cho giấc mơ của tôi. Khi hiểu rõ, vì sao anh không thể yêu tôi, tôi cảm thấy như ông trời hung hăng tặng cho tôi mấy cái tát. Nếu yêu như vậy là mãnh liệt, nếu anh là đúng người tôi chờ mong, vì sao chỉ có lòng của tôi đang đau khổ thiêu đốt, một mình quyến luyến? Vì vậy, nhất định tất cả đều là sai lầm….Tôi lầm rồi, tôi yêu sai người, anh không phải là hạnh phúc của tôi….”
Nước mắt anh rơi trên mu bàn tay tôi, rơi vào tấm drap giường màu trắng lạnh lẽo, anh cố ý muốn nắm lấy tay tôi…hướng cái gì đó vào ngón tay giữa…
Đó là một chiếc nhẫn…
Tôi nhìn thật lâu vào chiếc nhẫn hứa hẹn….Tôi đem ngón tay đeo nhẫn rút ra, cự tuyệt nó bước vào cuộc đời mình. Chiếc nhẫn rớt xuống, cô đơn rơi trên sàn nhà lạnh lẽo…phát ra tiếng rên rĩ cô độc…
“Đã quá muộn rồi, Bắc Bắc…..Tôi từng không ngăn được bản thân mình yêu anh, hiện tại cũng không cách nào ngăn bản thân mình đừng h
Bắc Bắc chấn động, trong mắt tràn ngập nổi thống khổ…
“Y Y, không muộn…. chúng ta có thể làm một cặp vợ chồng chân chính! Sau này, tất cả anh đều nghe theo em, em muốn bất cứ cái gì, anh đều có thể cho….”
Tôi ngắt lời anh, nói. “Hiện tại, điều tôi muốn duy nhất chính là... xin anh rời khỏi cuộc đời tôi đi.” Tôi nhắm mắt lại, nói ra câu trả lời của mình.
★......★......★
Nhìn con côn trùng nhỏ vẫn cố gắng giãy dụa, tôi ngồi xuống, nở nụ cười...cầm lấy cây tăm, phá mạng nhện đi…
Con côn trùng nhỏ lập tức mở cánh, lượn một vòng tròn hoàn mỹ, tung cánh bay ra ngoài cửa sổ…
Tôi cầm ấm trà, vừa uống vừa híp mắt cười ngọt ngào….Mày tự do rồi, cố gắng đi tìm hạnh phúc của mình đi….
Cuốn bốn « Sau phân ly »
Tiết tử
Tôi không còn tìm kiếm hạnh phúc trong tình yêu sâu sắc nữa….
Bởi vì tình yêu đối với tôi bây giờ mà nói, là một loại có thì thật là vui mà không có thì cũng không sao cả…
24 tuổi, tôi sẽ không đi yêu đắm đuối một người, càng sẽ không vì ai mà yêu đến mang thương tích đầy mình, vì thế nếu sau này gặp lại, anh có ôm chặt tôi, thân thể có run nhè nhẹ, thì lòng của tôi cũng sẽ không vì áy náy mà rung động…
“Em đi đâu vậy? Di động cũng không mở, trong nhà cũng không có người! Đồng Tử Y, em còn nhớ em là thư ký của tôi sao? Em muốn làm tôi chết hả?” Tiếng rống giận dữ như con sư tử vang đến.
Tôi hít sâu một hơi, áp chế cơn giận xuống đáy lòng. “Chủ tịch Y, luật pháp nào không cho nhân viên được nghỉ phép? Hơn nữa, công việc của tôi có quan trọng đến mức nghỉ một ngày là có thể làm anh chết được sao?” Anh ta có nguyên một đoàn thư ký vì anh ta mà phục vụ. Làm anh ta chết? Tội danh này hơi quá lớn rồi!
“Tại sao em lại tắt di động? Em đi đâu? Em biết rõ một ngày mà tôi không thấy em…….một ngày không uống café em pha, toàn thân đều không được tự nhiên!” Anh ta vẫn cứ hét to, làm màng nhĩ tôi cũng rung lên tiếng “ong..ong”.
Trước kia học pha café là vì Bắc Bắc thích uống ….. Bây giờ ngược lại thành con đường sống còn của tôi!
Hai ngày nay tôi cố ý không mở máy điện thoại, anh ta đến nhà tôi đập cửa ầm ầm, đinh tai nhức óc, tôi có nghe mà coi như không nghe.
“Pha cho tôi tách café rồi tự mình mang vào!” Cuối cùng, anh ta cứng rắ lạnh lùng ra lệnh.
Tôi thở dài, nhận lệnh đi pha café, tự mình bưng vào…Trong văn phòng sạch sẽ, toàn bộ đều màu đen, vì chủ của nó tức giận mà thêm u ám…
Trước bàn làm việc lớn, một người đàn ông thần sắc hung ác nham hiểm, đôi mắt anh ta híp lại nhìn tôi chằm chằm, làm cho người ta không lạnh mà co rút lại….
Tôi đặt tách café trên bàn, xoay người chuẩn bị rời đi.
“Vì sao luôn đối với tôi như vậy? Cứ như thế mà chán ghét tôi?” Anh ta lắc đầu không vui hỏi. “Tại sao em không giống như những cô gái khác, luôn vây quanh tôi?”
Tôi thở dài. “Chủ tịch Y, anh muốn nghe cái gì? Tôi lại làm tổn thương lòng tự trọng của anh rồi à?”
Tôi nhắm mắt lại, tôi cam chịu số phận! “Được rồi! Tôi thừa nhận tôi ái mộ anh! Từ hai năm trước, lần đầu tiên thấy anh, tôi liền cảm thấy anh vĩ đại hoàn mỹ, tôi say mê khí chất làm cho người ta khuynh đảo của anh. Lần gặp thứ hai gặp mặt, tôi phát hiện ra bản thân mình hoàn toàn thần phục dưới sức hấp dẫn của anh. Lần thứ ba gặp mặt, tôi thừa nhận, tôi yêu anh. Như vậy, anh có cảm thấy thỏa mãn một chút chứ?”
Nếu anh ta có thể buông tha tôi, nếu từ nay về sau anh ta có thể đối với tôi nói “không có hứng thú”. Tôi nguyện ý một ngàn lần, mộ