Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341859
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1859 lượt.
gười nghe được.
Cô ấy vỗ vỗ tay tôi, lời nói nhẹ nhàng nhưng cương quyết, “Chị đã h với anh trai của em, nhất định phải bảo vệ em! Chị sẽ không thất hứa với anh ấy!”
Tôi còn muốn nói thêm, đã bị ánh mắt kiên định của cô ấy ngăn lại.
“Cùng một cô gái nhỏ uống rượu thì có ý nghĩa gì chứ? Quý vị, chi bằng tôi lấy cái dạ dày sắp hỏng của mình mời mọi người uống vài ly ….”
Rất tự nhiên hào phóng, cô ấy nở nụ cười xinh đẹp, nụ cười xinh đẹp đó làm cho người ta không thể rời ánh mắt, làm cho những người đàn ông chịu không nổi phải gìn giữ nâng niu…
......
Quả nhiên vài người khách cũng hiểu được giới hạn nào đó, chỉ mời cô ấy uống một hay hai ly. Nhưng hai gò má của cô ấy đã đỏ ửng, chứng tỏ cô ấy không thể uống rượu.
“Mọi người cứ dùng tự nhiên nhé, tôi đi ra ngoài một lát.” Cô ấy lắc lắc lảo đảo đứng dậy, tôi cũng đứng nhanh dậy giúp cô ấy đi vào toilet. Cô ấy khó chịu đến nôn mửa.
Từng tiếng từng tiếng âm thanh nôn mửa kia đều làm cho lòng tôi, người tôi đều chấn động quá mức, chấn động bởi sự che chở dịu dàng của cô ấy.
Tôi càng thêm khổ sở, muốn làm một cái gì đó để giải tỏa bớt căng thẳng trong lòng.
Làm cách nào? Làm cách nào tôi có thể bù lại lỗi lầm trong quá khứ?
“Tốt lắm, đã thoải mái hơn rồi!” Cô ấy đứng trước mặt tôi cười khanh khách, cơn say ngà ngà đã giảm đi rất nhiều.
Tôi đi theo cô ấy bước ra khỏi toilet.
“Khoan đã, chị giả bộ cảm thấy không thoải mái, chúng ta về trước đi.” Cô ấy kề tai tôi nói nhỏ.
“Vâng.” Tôi gật đầu.
Bước chân của cô ấy vẫn chưa ổn định, lảo đảo một cái thì suýt té ngã trên mặt đất.
Có một cánh tay mạnh mẽ, lướt qua tôi, đúng lúc túm được cô ấy.
“Cám ơn.” Cô ấy ngại ngùng xấu hổ ngẩng đầu, sau đó cả người chấn động.
Tôi giúp đỡ nâng cô ấy lên, thấy ánh mắt giật mình của cố ấy, tôi cũng ngước mặt lên và ngơ ngẩn cả người.
Đứng trước mặt chúng tôi là người đàn ông cao lớn mặc âu phục, hình dáng thô kệch được thay thế bằng khí chất lạnh lùng, một người đàn ông không biết tự kiềm chế bản thân đã được thay thế bằng một người đàn ông có ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết……Hàn Thiếu Nghệ!....Đã không còn tìm thấy trên người anh ta nét bất cần, ngang ngạnh của một thiếu niên năm xưa nữa….
Thôi Nhược Hàm lập tức bình ổn tinh thần, có một chút xấu hổ vì Hàn Thiếu Nghệ đang túm lấy tay cô ấy…nhưng anh ta cũng đã buông lỏng ra.
Ánh mắt lạnh như băng của Hàn Thiếu Nghệ nhìn cô ấy, che dấu một cảm xúc phức tạp khó hiểu, khoé môi anh ta nhếch lên một câu đùa cợt “Ồ, ‘chị gái’ thật là rất hào hứng nha, trước đây không phải rất mẫm cảm với rượu sao, bây giờ còn có thể uống được tới mấy ly.”
ị gái??!!!! Ánh mắt kinh ngạc của tôi nhìn về phía Hàn Thiếu Nghệ, trong lòng mang theo rất nhiều nghi vấn không thể tin, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?
Phơi bày
Ánh mắt kinh ngạc của tôi đã làm cho Hàn Thiếu Nghệ chú ý, anh ta nheo mắt lại nhìn tôi, không lâu sau đó, mắt anh ta nheo lại rồi mở ra từng chút từng chút một, trong đôi mắt đã kết đầy tảng băng mỏng.
Thôi Nhược Hàm được tôi lấy tay đỡ dậy, trên mặt cũng chầm chậm lộ ra nụ cười xinh đẹp. “Nghệ, đã lâu không gặp không nghĩ tới lại gặp ở đây.”
Sự bình tĩnh, tự nhiên của cô ấy làm cho ánh mắt lạnh như băng của Hàn Thiếu Nghệ có một tia ấm, nhưng rất nhanh sau đó tia ấm áp đó đã bị ngữ khí kiêu ngạo thay thế. “Vừa mới thắng xong một vụ kiện, mang đồng nghiệp ở sở vụ đến đây ăn mừng.”
Thôi Nhược Hàm mỉm cười, vẻ mặt vẫn tự nhiên, chỉ có tôi đang nắm chặt lấy cô ấy mới biết được, lòng bàn tay của cô ấy mồ hôi đã thấm ướt một mảnh.
“Nói thế nào đi nữa, chúng ta cũng coi như là người nhà.” Nụ cười cô ấy ấm áp giống như nụ cườiHải Kỳ, cho dù trước mắt là người từng tổn thương mình sâu sắc.
Nhưng cô ấy càng tự nhiên như vậy thì càng làm cho Hàn Thiếu Nghệ tức giận, anh ta túm lấy cánh tay của một người con gái bên cạnh. “Xin giới thiệu, đây là ‘vị hôn thê’ của tôi!”
Nghe ba chữ ‘vị hôn thê’, người con gái đứng đó nãy giờ ánh mắt sáng lên sáng lên những tia kì lạ, đáng lẽ cô ta không vui vì bị bỏ rơi thì lại quang minh chinh đại dựa vào cánh tay của Hàn Thiếu Nghệ.
Bàn tay đang đặt nằm trong bàn tay tôi lúc nãy còn thấm ướt những giọt mồi hôi nóng bỏng bây giờ trở nên lạnh toát.
“Hiện tại mẹ nhỏ cùng cha đang định cư ở Pháp, tuy rằng bà không có nhắc đến anh nhưng tôi biết bà rất nhớ anh. Nếu có rảnh, mang theo vợ tương lai của mình qua đó chính thức chào hỏi đi.” Giọng cô ấy bình thản làm cho người ta cảm thấy thất bại.
“Yên, tâm! Tôi, sẽ…..” Hàn Thiếu Nghệ nghiến răng nói từng chữ từng chữ một.
“Tôi còn có khách hàng đang chờ, không tiện nói chuyện thêm, xin phép đi trước!” Cô ấy không kiêu ngạo cũng chẳng xu nịnh, cô ấy chỉ dựa vào gần tôi, nhưng tôi cảm nhận được cô ấy đã không khống chế được cảm xúc nữa rồi.
Hàn Thiếu Nghệ đứng yên tại chỗ không hề động đậy, cho đến khi chúng tôi bước đi mấy bước thì tiếng nói lạnh lùng của anh ta truyền tới. “Cần phải sáng mắt ra! Đừng giố