Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341878

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1878 lượt.

nay chịu khó ngồi như vậy đi nhé.”
Tôi khó xử khi thấy ánh mắt của Bắc Bắc nhìn chúng tôi giống như nhìn người xa lạ….thật sự rất lạnh nhạt, lạnh đến tận xương tuỷ.
“Dịch Bắc, chúng ta cũng đi vào xem phim đi.” Nhược Hàm cũng thoáng nhận ra có chút gì đó khác lạ.
Bắc Bắc lạnh nhạt nhìn tôi và Hải Kỳ vẫn còn nắm tay nhau, nói. “Anh mệt sắp chết rồi, không muốn coi phim nữa. Anh muốn về nhà, em về với anh không?” Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, không cho tôi cơ hội trốn tránh.
Nhìn thấy Hải Kỳ và Nhược Hàm đều xấu hổ, tôi có chút do dự. Nhưng sự do dự vừa hiện lên chưa rõ, Bắc Bắc đã xoay người, đem vé xem phim đã nhăm nhúm trong tay mình đưa cho Nhược Hàm nói. “Xin lỗi em, anh mệt quá, anh đi trước đây.”
Anh cất bước đi về phía cửa……
Tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy?
Tôi chạy theo anh, giữ chặt bàn tay đã lạnh ngắt ấy hỏi. “Anh trai…..anh tức giận sao?......Em làm sai cái gì?....Anh nói cho em biết
Tay của anh thật sự lạnh quá!
Tôi hoảng hốt, ý nghĩ trong đầu rối loạn cả lên.
“Không, anh là người nên hỏi em, anh đã làm sai cái gì… mà em đối với anh như vậy?.....” Tiếng của anh rất nhỏ lại cũng rất lạnh lẽo.
“Em…..tác hợp cho anh và Nhược Hàm không phải là ý của ….em.” Tôi đang bối rối cho nên không nói chuyện không đầu đuôi và sắp xếp câu chuyện không thật rõ ràng, có thể vì vậy mà làm cho anh tức giận?
“Tác hợp cho anh và Nhược Hàm?” Tiếng của anh càng nhỏ hơn và chán nản đến mức không còn cảm xúc nào nữa. “Thì ra em vẫn có ý nghĩ như vậy….”
“Em…em không có…..” Tôi muốn giải thích lại không biết bắt đầu từ đâu.
“Em muốn anh làm như thế nào? Thành toàn cho mong muốn làm bà mối của em ư?” Giọng điệu của anh có chút giận dỗi.
“……….” Tôi nên giải thích ra sao đây? Tôi không có ý đó mà!
“Được! anh thành toàn cho em.”
Không cho tôi giải thích gì thêm nữa, anh bất ngờ đi vòng trở lại đến bên Nhược Hàm bình tĩnh nói. “Nhược Hàm, vừa rồi thật có lỗi quá, chúng ta xếp hàng vào đi.”
Nói xong anh cũng không nói thêm câu nào nữa, cũng không nhìn tôi thêm một lần nào, đi vào xếp hàng…chỉ có Nhược Hàm là liên tiếp quay đầu lại nhì
“Dịch Bắc… dường như không tán thành chúng ta….ngồi cùng một chỗ.” Hải Kỳ ngồi cùng tôi trên ghế dành cho tình nhân, im lặng trong chốc lát rồi đem ý nghĩ của mình nói ra.
“Phải không? Xin lỗi anh…..” Là như vậy sao?..Hình như……hình như anh rất tức giận…
“Em nói cái gì vậy?” Hải Kỳ không cười nữa nói. “Dịch Bắc chắc là chưa tin tưởng anh mới làm như vậy. Người làm anh trai đều như thế cả, luôn cảm thấy em gái mình xứng với người đáng giá nhất.” Hải Kỳ cũng không biết tôi và Bắc Bắc chỉ là em anh nuôi.
Là như vậy sao? Bắc Bắc cảm thấy tôi xứng với người đáng giá nhất sao?.....Nhưng Hải Kỳ là một người tốt….
Tôi im lặng, không nói gì nữa…
Trong lúc xem phim, tôi mơ màng trong ngơ ngác bị các loại cảm xúc hỗn loạn chi phối, không nhận biết được thứ gì.
Ánh mắt của tôi một lần nữa nhìm chăm chăm vào vị trí ngồi chính giữa trong biển người của rạp chiếu phim.
Người ấy, không một lần quay đầu lại nhìn.






Tranh chấp
Bầu không khí của buổi tối cũng thật nặng nề.
Tuy rằng sắc mặt của Bắc Bắc không biểu lộ sự lạnh nhạt nữa, nhưng anh không mở miệng nói thêm bất cứ một lời nào.
Chúng tôi đi vào nhà hàng của Hàn Quốc, xung quanh vẫn nghe được tiếng thịt nướng cháy “xèo, xèo, xèo” cùng những tiếng ầm ĩ của bàn bên cạnh.
Chỉ có bàn của chúng tôi là không bị ảnh hưởng không khí sôi động đó mà giảm bớt căng thẳng đi.
Mỗi một món ăn này đều là những món Hàn mà tôi yêu thích nhất. Khi người phục vụ mang thức ăn đặt lên bàn, tôi lập tức lấy thêm rau rồi cầm đũa gắp nhưng vừa mới chạm đến miếng mấm thì đã bị một đôi đũa khác chận lại.
“Em không ăn cay mà.” Một tiếng nói trầm thấp ngăn tôi lại.
Anh cuối cùng đã để ý và chịu lên tiếng nói chuyện với tôi.
“Em…..” Tôi nhanh tay thu đôi đũa về, đi cùng với Hải Kỳ ăn cay riết đã thành thói quen, tôi thiếu chút nữa quên mất…
“Y Y không thể ăn cay sao? Làm sao có chuyện đó! Đêm qua chúng tôi còn cùng nhau ăn món Cua cay nổi tiếng, cô ấy còn nói không cay không vui mà.” Không kịp ngăn lại, Hải Kỳ đã thốt thành lời rồi.
“Cô ấy….ăn cay được?.....” Sắc mặt Bắc Bắc bắt đầu không còn chút máu. “……Cô ấy không phải chỉ cần thêm một ít hạt tiêu thôi, thì cũng muốn uống vài ngụm trà cho đến sạch miệng sao?.....”
Tôi hấp tấp kéo ống tay áo của Hải Kỳ, bối rối phủ nhận. “Em không ăn cay được, em quả thật không ăn được! Là Hải Kỳ nhớ nhầm rồi!”
Hải Kỳ sửng sốt nhìn thoáng thức ăn của Bắc Bắc, dĩ nhiên anh đã hiểu được rồi. “Có thể là tôi nhớ nhầm thật!”
Nhưng càng giải thích càng không có ý nghĩa.
“Thì ra, từ nhỏ chúng ta lớn lên cùng nhau, mà ngay cả khẩu vị của em anh cũng không biết.” Anh nhếch khóe môi tự giễu, dưới ngọn đèn của nhà hàng, anh nở nụ cười thản nhiên, hết sức trong sáng và thờ ơ.
“Ăn xong rồi, em muốn đi về.” Tôi vội vã muốn giải thích cùng anh, không muốn làm anh băn k