Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341188
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1188 lượt.
nhược đáng thương nữa. Ta còn không biết ngươi sao? Yếu đuối gì chứ? Ngươi so với ai cũng đều dũng cảm kiên cường hơn. Hài tử của ta đứt một sợi tóc ta cũng đau lòng nửa ngày, làm gì có chỗ cho ngươi xen vào?”
“Long Liên, ngươi cũng đừng vất vả giả vờ nữa. Bộ dạng giả mù sa mưa gọi tỷ tỷ của ngươi làm ta vừa nghe đã thấy ác mộng, ta không có phúc khí có ngươi làm muội muội. Ngươi cũng không cần nghĩ trò làm loạn. Tướng công ngươi, ngươi xem trọng. Ta từ ngày bước ra cửa Lạc phủ đã không tính sẽ trở về. Hừ, nói ngươi thân thể đáng thương, yếu đuối nhu nhược sao? Nam nhân mắt mù tai điếc đó ta cũng không cần. Mà ngươi, nữ tử tâm địa rắn rết thế này, mà bổn cô nương lại từng chia sẻ nam nhân với ngươi, nghĩ đến thật thấy xấu hổ.”
“Không phải, lần này không phải ta!” Long Liên quỳ trên đất, thanh âm run rẩy.
Kỳ An giật nhẹ khóe miệng, “Lần này đương nhiên không phải ngươi, lẽ nào ngươi nói là ngươi? Long Liên, ta thực khó hiểu, nha hoàn bên người ngươi hẳn là võ công không kém Trường Khanh đi, làm sao lại trơ mắt nhìn ngươi bị Trường Khanh đẩy xuống nước mà không ra tay cứu viện? Lần này lại nhiệt tình cứu Lãng nhi, lại là nửa ngày cũng không cứu được. Ngược lại, Trường Khanh vừa tới đã cứu được Lãng nhi lên? Ngươi đừng có nói với ta rằng võ công của nha hoàn ngươi tùy lúc mới phát huy được!”
Long Liên có chút tuyệt vọng há miệng ra, thân mình Lạc Hoài Lễ lung lay, suýt chút nữa ngã xuống, Mạc Nhược vội vàng đưa tay đỡ hắn.
“Ngươi đều đã biết, tại sao chưa bao giờ nói?” Thanh âm Long Liên nhỏ tựa như gió thoảng.
“Nói thì sao? Nơi nào có ngươi, ta đều không muốn ở. Nam nhân ngươi muốn, bổn cô nương không thèm ngó. Trường Khanh, ngươi để ý cho ta, về sau nếu nữ nhân này dám lại gần Lãng nhi nửa bước, ngươi không cần phải khách khí.”
“Dạ!” thanh âm Trường Khanh vang dội, nếu cẩn thận nghe còn có thể nghe được chút hân hoan.
“Quản gia, ngươi đuổi hết những người này ra đi, đừng để ta phải nhìn.”
“Dạ!” Quản gia sau một hồi khiếp sợ vì chưa từng thấy Kỳ An như vậy, rốt cục cũng tỉnh lại, vội vàng đáp.
Sau một lát, trong phòng chỉ còn lại Kỳ An và Lãng nhi.
Thấy Lãng nhi chăm chăm nhìn nàng, Kỳ An nuốt nuốt nước bọt, vuốt vuốt tóc rồi mới nhẹ giọng nói, “Nương ác quá làm Lãng nhi sợ phải không?”
Lãng nhi vụt nhảy dựng lên, vọt vào người nàng, thiếu chút nữa làm nàng ngã.
Nàng vội vàng ôm hắn, “Làm sao vậy?”
“Nương!” Lãng nhi cao hứng kêu to lên, dùng sức cọ đầu vào nàng, “Lãng nhi biết, nương tức giận là vì nương yêu Lãng nhi. Oa! Nương vừa rồi thật là anh khí.
——-
Bên ngoài vương phủ, Mạc Nhược rốt cục cũng phục hồi tinh thần, sờ sờ mũi, nói với ai đó, “Chúng ta bị đuổi ra ngoài còn chưa tính, nhưng mà Vương gia, quản gia của các ngươi sao cũng đuổi ngươi ra ngoài vậy?”
Rất nhanh, cửa vương phủ mở ra, Hiên Viên Sam trước bộ dạng cúi đầu khom lưng, liên tiếp lau mồ hôi của Ly quản gia, mặt không chút thay đổi đi vào.
Mạc Nhược cười thành tiếng, tiểu Thất ngẫu nhiên phát tác một lần, thật sự là uy lực kinh người a, ngay cả quản gia vương phủ cũng bị chấn kinh, đến cả Vương gia nhà mình cũng đem đuổi ra ngoài.
“Nương, nương ngủ cùng Lãng nhi được không?”
“Được!”
“Nương, hôm nay nương kể hai truyện cho Lãng nhi nhé?”
“Được!”
“Nương, mai đưa Lãng nhi lên núi được không?”
Hiên Viên Sam hơi mấp máy môi, nhấc tay lên, “Ngươi chỉ cần Lãng nhi không cần ta sao?”
Kỳ An mở to hai mắt.
“Mấy ngày nay trong mắt ngươi chỉ có Lãng nhi, ngươi không thấy ta có bộ đồ mới hay sao?”
Nhìn kỹ lại, Kỳ An mới phát hiện, hắn, người vốn luôn vận bạch y nay đã đổi sang một kiện lam y bào, dưới ánh trăng càng thêm ôn nhuận như ngọc, phong thần tuấn lãng.
Nàng đưa tay chạm vào, vải dệt mềm mại trượt đi dưới đầu ngón tay.
Ngón tay chậm rãi đi lên, tới cổ hắn, Kỳ An cũng tiến lên dựa vào ngực hắn, nhắm mắt lại không nói gì.
Hiên Viên Sam ôm sát nàng, hơi nóng ẩm ướt trước ngực thấm vào lòng hắn.
“Ta thực sự, thực sự sợ hãi, nếu như Lãng nhi có chuyện gì, ta phải làm sao? Giống như thế giới chỉ còn lại một mình ta, cô linh linh chỉ có chính mình. Hiên Viên, ta không muốn lại phải một mình nữa.”
Muốn nói cho nàng, nàng sẽ không phải cô đơn một mình, vô luận là sống hay chết đều còn có hắn ở cùng với nàng.
Muốn nói cho nàng, hắn sẽ nắm chặt tay nàng, dù trên trời hay dưới âm ti địa ngục cũng sẽ không buông.
Muốn nói cho nàng, hắn sẽ bảo vệ nàng và Lãng nhi.
Nhưng, chung quy cái gì cũng không thể nói thành tiếng, hắn chỉ có thể chăm chú ôm nàng.
Sau đó, hắn đưa nàng trở lại phòng Lãng nhi.
Hắn xoay người định đi thì cánh cửa phía sau vừa đóng lại bỗng nhiên mở ra, nàng nói, “Hiên Viên, ngươi mặc đồ này thực sự rất đẹp, rất tuấn tú. Không phải ta không thấy, ta là không dám nhìn…”
Nàng chớp mắt mấy cái, “Sợ là nhìn nhiều sẽ thích đến thất điên bát đảo.”
Một đêm đó đối với Khinh Ngũ mà nói, quả thực là kinh hãi đảm chiến.
Chủ tử vốn luôn luôn thanh lãnh của hắn lúc trở v