Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2780 lượt.
̉a mình tôi cũng rất cố gắng, hôm nay chỉ là giúp một người bạn thôi.”
Cố Hạ nói xong thì nhìn sang bên cạnh anh, nhớ rõ chiều nay anh rời khỏi công ty cùng với tổng giám đốc Trâu, không phải là tổng giám đốc Trâu cũng đến đây ăn cơm chứ?
“Giúp đỡ đàn ông sao?” Triển Thiểu Huy dùng giọng nói mỉa mai phun ra vài chữ, ánh mắt đảo một vòng quanh Cố Hạ, “Nhưng mà đây cũng là chuyện riêng của cô.”
Anh nói xong thì cất bước đi về phía trước, Cố Hạ luống cuống, đuổi theo nói: “Thái độ làm việc của tôi thật sự rất chân thành, anh không được nói lung tung với tổng giám đốc Trâu đấy!”
Mọi người ra khỏi nhà hàng, vào trong thang máy, Quý Phi Dương để xe dưới bãi đỗ xe ở tầng hầm, anh xuống tầng hầm, mà Triệu Cổ lại đỗ xe ở cửa ra vào của khách sạn khác, anh và Cố Hạ trực tiếp xuống lầu một, đi vài bước là ra đến đường. Trong thang máy không có ai khác, Quý Phi Dương ôm tư liệu dựa vào vách thang máy, nói với Cố Hạ: “Hôm nay cảm ơn em, mời em tới ăn cơm mà kết quả lại thành giúp anh làm việc. Chuyện công việc không cần nghĩ nhiều, người kia sẽ không cố ý làm khó em đâu, cứ làm tốt công việc của mình là được rồi.”
“Em phải cảm ơn anh mới phải, bằng không thì nói không chừng em vẫn còn đang rất buồn bực.” Có Hạ mang theo nụ cười nhàn nhạt trên mặt, có thể đến gần Qúy Phi Dương như vậy, tâm trạng đang rất tốt.
Thang máy rất nhanh đến lầu một, Cố Hạ nói lời từ biệt với Quý Phi Dương, cô cùng Triệu Cổ ra ngoài cửa lớn, đám người bên ngoài nhộn nhịp, chợ đêm đúng là rất náo nhiệt, đèn neon đủ mọi màu sắc chiếu sáng thành phố giống như thiên cung. Hai người đi về phía xe của Triệu Cổ, Triệu Cổ nói: “Cố Hạ, số điện thoại di động của em là bao nhiêu?”
Hai người ăn hai bữa cơm, cũng xem như là bạn, Cố Hạ nói số điện thoại của mình, nói: “Anh gọi sang máy em đi, em lưu lại số của anh.”
Cô vừa nói vừa mở khóa túi xách ra, tìm kiến điện thoại trong ngăn túi, Triệu Cổ đứng bên cạnh đã gọi sang nhưng Cố Hạ không nghe thấy tiếng chuông điện thoại đi động vang lên, cũng không tìm thấy trong túi xách, lập tức nhớ tới lúc nãy cô lấy điện thoại di động ra nhìn đồng hồ, trong nhà hàng hơi ồn, tiếng chuông điện thoại đi động của cô không đủ lớn, đặt trong túi khi có người gọi tới sẽ không nghe, Cố Hạ thuận tay đặt di động lên chiếc ghế bên cạnh, lúc đi ra cũng không để ý đến. Cố Hạ nhíu mày, “Hình như em để quên di động trong nhà hàng rồi.”
“Đi lên tìm thử xem, phẩm chất của người bán trong nhà hàng này cũng không tệ, có lần anh đánh rơi mấy vạn đồng bọn họ đã trả lại cho anh.” Triệu Cổ nghiêng người nói: “Đi thôi, anh cùng em lên tìm.”
“Không cần” Cố Hạ khoát tay, “Em lên đó tìm một mình là được rồi, nếu không thì anh lên xe trước đi.”
“Vậy cũng được, anh đưa xe tới cửa chờ em.”
Cố Hạ vội vàng trở lại, chiếc điện thoại này dùng chưa được nửa năm, mất thì rất đau lòng. Thang máy vừa lên lầu, cô trực tiếp đi đến quầy tiếp tân, “Xin hỏi, vừa rồi có nhặt được một chiếc điện thoại không?”
Người bàn hàng hỏi cô về hình dáng của chiếc điện thoại, kể cả số điện thoại, sau khi xác nhận thì lấy ra từ trong ngăn kéo, lễ phép đưa tới: “Hẳn là cái này rồi?”
Cố Hạ nhận lấy, liên tục nói cảm ơn rồi lại ra khỏi nhà hàng, quẹo sang chính là cửa thang máy, Cố Hạ vừa xoay người đi, nhìn thấy mấy người đứng phía đó thì dừng bước, suy nghĩ xem có nên trở lại nhà hàng không.
Nhưng mà như vậy cũng không ổn, bởi vì mấy người kia cũng đã trông thấy cô, Cố Hạ đành phải kiên trì vuốt cằm nói: “Chào tổng giám đốc Trâu, chào Triển thiếu.”
Còn có một người mà cô không biết tên, chỉ nhẹ nhàng gật đầu một cái.
Trâu Nhuận Thành bất ngờ nói: “Ơ, cô biết đại ca của tôi à?”
Cô Hạ không biết quan hệ của bọn họ, không lên tiếng. Triển Thiểu Huy ở bên cạnh nhàn nhạt giải thích: “Lần trước đến chỗ cậu cùng bị kẹt trong thang máy với cô ấy.”
Nghe thấy đại ca anh nói chuyện lần trước bị nhốt trong thang máy, Trâu Nhuận Thành sờ sờ mũi, có chút ngượng ngùng, dù sao anh cũng chạy về nhà ngủ trước rồi, thật sự là không phải. Trâu Nhuận Thành vội vàng nói sang chuyện khác, nói với Cố Hạ: “Cố Hạ, cô phải cảm ơn đại ca đi, nếu lúc tuyển người đại ca nói cô không tệ thì cô cũng chưa chắc có thể vào được Khải Hoành đâu.”
Cố Hạ tất nhiên không biết nguyên nhân, vẻ mặt mờ mịt.
Trâu Nhuận Thành nhìn thấy dáng vẻ ngốc nghếch của cô thì giải thích: “Cô là do đại ca tuyển chọn từ ca