Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342775

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2775 lượt.

̉a cục dân chính, nếu hôm nay cô không đăng kí kết hôn thì cuối cùng sẽ khiến cho hai người ra về không vui vẻ gì. Có mấy thứ giấy tờ này trong tay, vài ngày nữa sớm muộn gì Triển Thiểu Huy cũng nghĩ ra cách bắt cô kết hôn, không bằng cứ để cho mọi người cùng vui vẻ. Cô ném túi hồ sơ sang bên cạnh, hỏi anh: “Khu nhà kia rõ ràng không phải do công ty anh xây dựng, sao anh có thể khiến cho bọn họ tổ chức hoạt động kia? Làm sao anh biết em sẽ tham gia rút thăm?”
“Hoạt động này vốn chính là như vậy, ông chủ công ty địa ốc kia anh cũng rất thân, nước phù sa không thể chảy ra ruộng ngoài, tự em muốn mua nhà chứng tỏ em có lòng tham.” Ngược lại Triển Thiểu Huy có chút bất mãn nói: “Nếu em không mua nhà thì làm sao có thể mang hộ khẩu tới? Rõ ràng chỉ cần là người nhà sẽ đưa cho em lại còn ba lần bồn lượt gạt anh.”
Ba lần bốn lượt cuối cùng vẫn bị anh lừa gạt, Cố Hạ hừ một tiếng từ trong mũi, gian thướng đúng là gian thương.
Triển Thiểu Huy dịch người sát vào Cố Hạ, ôm lấy eo cô, ghé sát lại hôn một cái thật kêu lên mặt cô, “Từ nay về sau em phải gọi anh là ông xã, có nghe thấy không?”
Tác giả nói: rốt cuộc cũng đăng kí kết hôn, Triển thiếu thật là hèn hạ, đã lặn xuống nước còn ngoi lên lấy phao!






Ngọt ngào
Chiếc nhẫn kim cương kiểu dáng đơn giản trên tay trái lấp láh dưới ánh nến, quả nhiên Triển Thiểu Huy đã dẫn cô đi mua một cặp nhẫn, lúc ấy lúc ấy muốn mỗi người đeo một cái, Cố Hạ cảm thấy khi cử hành hôn lễ đeo vào mới phù hợp nhưng anh lại không chịu, bảo hôm nay cũng xem như ngày cưới, quản lí cửa hàng trang sức còn phụ họa thêm vào nói hôm nay đeo cũng rất tốt, Cố Hạ không lay chuyển được anh, dù sao cũng đã lấy giấy hôn thú rồi, đeo thì đeo.
Đến tối quả thật Triển Thiểu Huy đã dẫn cô đi hưởng thụ bữa cơm tối dưới ánh nến như đã nói trước đó, sau khi ăn cơm xong nói muốn đưa cô đi dạo, lái xe đi vài phút, quang cảnh xung quanh rất quen thuộc, xe chạy thẳng vào cửa chính, Cố Hạ kéo tay Triển Thiểu Huy, “Sao lại dẫn em tới trường học?”
Xe hơi dừng lại, Triển Thiểu Huy nắm tay Cố Hạ xuống xe, “Muốn tản bộ với em ở đây.”
Sinh viên đi lại trong vườn trường cũng không nhiều, lúc này, một số sinh viên đang ở trong phòng tự học, một nhóm khác đi làm những chuyện khác, chỉ có số ít rảnh rỗi, xe hơi đậu trên con đường cách bờ hồ không xa, Triển Thiểu Huy nắm tay cô đi đến bên hồ, “Lần đầu tiên gặp em chính là ở bên hồ này.”
Ánh mắt không mấy lương thiện của Triển Thiểu Huy quét qua cô, khi đó Triển Thiểu Huy vẫn chưa xuất hiện trong cuộc sống của Cố Hạ mà còn dám nói là vì chuyện tình cảm, tám phần là bởi vì Quý Phi Dương, tất nhiên Triển Thiểu Huy thấy khó chịu trong lòng, lại gằn giọng nói: “Mấy đứa con nít ranh, không chịu lo học hành, còn buồn bực cái gì!”
“Không phải anh muốn em nói sao?” Cố Hạ tỏ vẻ kháng nghị.
“Hừ, nhưng cũng không muốn em nói những thứ này.” Triển Thiểu Huy cực kì tự nhiên nói, nắm thật chặt tay cô.
“À…” Cố Hạ kéo dài âm cuối, cười cười nói: “Em biết vì sao hôm đó lại tới đây rồi, bởi vì em biết ngày đó sẽ gặp được anh ở đây cho nên mới tới đây chờ anh, chắc là khi đó nghe thấy tiếng duyên phận gọi đến rồi.”
“Cài này thì còn nghe được.” Triển Thiểu Huy tỏ ra thỏa mãn.
Cố Hạ trêu tức anh, “Lừa mình dối người rất vui sao?”
“Cố Hạ, em nói ít đi một câu sẽ chết sao?” Triển Thiểu Huy nghiến răng nghiến lợi, rất hiếm khi Cố Hạ nói được một lời dễ nghe.
Cố Hạ cười khanh khách, tiếng cười vang lên bên mặt hồ yên tĩnh như một chiếc chuông bạc đang rung lên, mặt nước êm ả, ánh trăng cong cong treo trên bầu trời, in chiếc bóng nhàn nhạt lên mặt hồ lạnh lẽo, chung quanh gió nhè nhẹ thổi, lá cây hơi đong đưa, tất cả đều trầm tĩnh lại đẹp hoàn hảo.
Hai người nắm tay nhau, đi một đoạn rất dài dọc theo hồ, Triển Thiểu Huy rất cảm khái nói: “Sớm biết chúng ta sẽ kết hôn, sớm biết anh sẽ yêu em như vậy…”
Lỗ tai Cố Hạ dựng thẳng lên, đại thiếu gia nào đó đang nói những lời vô cùng tuyệt diệu.
Triển Thiểu Huy dừng lại một lúc rồi tiếp tục nói: “Lúc trước khi em vào Khải Hoành, anh nên trong một thời gian ngắn sử dụng quy tắc ngầm với em, sau đó giữ thật chặt em ở bên cạnh, thế thì sẽ không nhùng nhằng lâu như vậy.”
Anh rất đắc ý nói: “Ai bảo anh là ông chủ của em chứ?”
“Nếu sớm biết cuối cùng sẽ lọt vào tay anh như vậy thì em sẽ không vào Kha