Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342685
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2685 lượt.
hai người đi qua lầu hai, Cố Bình Sinh cố ý đi chậm lại, “Ngày mai tôi sẽ mua hai cái bóng đèn, chúng ta tranh thủ thời gian ban ngày mà thay chúng đi, bằng không buổi tối bà nội em đi lại sẽ rất dễ bị ngã.”
Cô muốn nói không cần, nhưng xung quanh lại tối đen như mực, nói ra cũng vô dụng.
Khi hai người đi đến chỗ rẽ lầu 4, rốt cuộc có thể nương được ánh đèn lầu 5,thấy mặt nhau.
Cô dừng bước, nói với Cố Bình Sinh, “Thầy Cố đưa em về đến đây được rồi, đã khuya rồi, thầy cũng nên trở về nghỉ ngơi,”Cô nhớ tới việc anh vừa rồi nói sẽ đi thay bóng đèn vào ban ngày thì lập tức bồi thêm một câu, “Ngày mai em sẽ đi mua vài bóng đèn về, nhờ hàng xóm bên nhà bên cửa giúp thay bóng đèn là được rồi, không phải phiền thầy lại đi thêm một chuyến đến đây nữa đâu.”
Ánh đèn lầu 5 đọng lại trong mắt anh, anh chỉ cười nói, “Không sao cả, ngày mai tôi cũng không có việc gì.”
Bỗng nhiên ở tầng trên truyền đến một tiếng động rất nhẹ, Đồng Ngôn theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn, Cố Bình Sinh cũng theo động tác của cô nhìn về phía lầu 5.
Có bóng người dựa vào tường, không nói một tiếng nhìn bọn họ.
Khuôn mặt không hề thay đổi, ngay cả vị trí chờ đợi cũng không có thay đổi.
Trước kia anh cũng như thế này, luôn thích đứng ở chỗ đó, khiến cho cô lúc đó vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Khi đó hai người yêu nhau cũng không vất vả, ngoại trừ việc phải tránh né thầy cô giáo trong trường như hổ rình mồi, còn lại những gì mà Đồng Ngôn nhớ tới được thì tất cả là ngọt ngào. Lúc ấy chuyện yêu sớm được lan truyền khắp trường học chính là về cô và anh.
Một người là học sinh được chú ý bồi dưỡng của trường cấp 3, một người là học sinh khiến người khác đau đầu nhất ở cấp 2 .
Cảnh tượng được thấy thường xuyên nhất, bên trái của bảng thông báo của trường chính là tin vui Đồng Ngôn thi đua giành được giải thưởng, bên phải là thông báo xử phạt Lục Bắc gây gổ đánh nhau trong trường học…Lúc đầu Lục Bắc thường đứng ở cổng trường chờ cô, sau này vì kết quả quá kém không thể vượt qua kỳ thi chuyển cấp lên cấp 3 nên mỗi ngày sau khi tan học, không ngại đường xa tới đây đợi cô.
“Đồng Đồng.” Rốt cuộc anh cũng mở miệng, gọi tên cô.
Mọi người thường gọi cô là Ngôn Ngôn, duy chỉ có anh cảm thấy chính mình nên đặc biệt một chút.
Đồng Ngôn như bừng tỉnh, lúng túng nhìn Cố Bình Sinh, “Thầy Cố, hẹn gặp lại.”
Cố Bình Sinh cười cười, “Ngày mai gặp.”
Nói xong, xoay người đi xuống lầu.
Đồng Ngôn đứng dưới lầu nghe tiếng bước chân xa dần, cố lấy hết dũng khí đi lên, nhìn người trước mắt càng ngày càng gần…Cô không biết nói cái gì, im lặng làm cho con người ta bất an.
Cuối cùng, cô đành phải hỏi một câu không đầu không đuôi, “Mùa thu mà anh còn mặc áo ngắn tay, anh không thấy lạnh sao?”
Trong một cái chớp mắt, anh dường như có rất nhiều điều muốn nói, lại bởi vì một câu tiếp đón thoải mái của cô mà mặt mày cũng đã nhanh giãn ra, “Không lạnh, sinh nhật vui vẻ.” Anh đưa ra một chiếc hộp màu bạc.
Đồng Ngôn không nhận, “Làm sao anh biết em đã trở về?”
“Ngày lễ nên trong nhà gửi đến rất nhiều đồ, anh lái xe đưa tới cho bà nội em mấy thứ.” Anh nói, tay vẫn đưa cái hộp kia ra, “Em chuẩn bị bước qua sinh nhật hai mươi tuổi của mình như thế nào đây?” Vấn đề này, cho đến khi anh đi rồi, cô cũng không có trả lời anh.
Thời điểm cô bước chân vào cửa thì bà nội đã ngủ, đèn bàn phòng khách còn sáng, là bật cho cô.
Căn nhà vỗn không lớn là bao, quả nhiên có bảy tám hộp giấy đặt ở đó.
Cô nương theo ngọn đèn, phân biệt từng cái hộp theo hoa văn ở trên đó, có hoa quả đồ uống, còn có rau dưa. Tòa nhà này không có thang máy, hẳn là chỉ có một mình anh khiêng lên, cô lấy kéo, mở từng cái hộp ra, đem những thứ trong hộp ra sau đó sắp xếp gọn gàng, trước mắt thậm chí có thể hiện ra bộ dạng của anh khi khiêng từng thùng một lên lầu.
Từng là một người rất lười biếng, giờ cũng trở nên yêu lao động như vậy.
Cuối cùng dọn dẹp cũng xong, còn thừa mấy thùng đồ uống.
Đồng Ngôn kéo lớp băng dán của một thùng ra, lấy ra một lon Sprite, ngồi dưới đất, ‘cách’ bở mở nắp lon nước.
Sprite không đá, uống vào cũng không ngon miệng như vậy.
Chất lỏng ngọt ngấy chảy xuống yết hầu, ngược lại càng trở nên chua chát khó chịu. Không biết vì sao, vừa rồi khi anh cười nói hẹn gặp lại, giọng nói giống hệt khi anh khóc lúc ấy.
Cô không thể quên được buổi tối hôm đó, anh ngồi ở ven đường, khóc như một đứa trẻ nhỏ mới được mấy tuổi, còn không ngừng lặp đi lặp lại, Đồng Đồng em đừng đi Thượng Hải. Tất cả mọi người đứng ở trạm xe bus đều quay đầu nhìn lại, từ người lớn cho đến trẻ nhỏ, đều nhìn anh với ánh mắt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, phỏng chừng ai cũng chưa thấy qua một anh chàng thanh niên còn có thể khóc thành cái dạng này.
Mà chính cô khi đó gần như ngồi xổm trước mặt anh, một giọt nước mắt cũng không rơi xuống.
Đồng Ngôn uống nửa lon Sprite,mới phát hiện ra mặt mình ướt đẫm.
Cô cầm di động nhìn thời gian bây giờ, thế nhưng không biết là khi nào cô đã nhận được một tien nhắn tới.
Là của thầy Cố: Giữa trưa ngày mai, t