Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2716 lượt.
viện nhà quê này mãi đấy.”
Trầm Diêu sốt ruột nói, “Thư giới thiệu rất có thiện cảm với tớ, chắc chắn là đến tay rồi. Bây giờ học viện thương mại Walton với tớ chả là cái gì nữa rồi, pháp luật, chỉ có pháp luật mới là lý tưởng của tớ.”
Nói xong, vội vàng chạy về phía ông già ngoại quốc râu bạc trắng, sau đó lại tiếp tục giới thiệu về học viện luật ở đây như thế nào, giống như học viện luật của học viện này là học viện đứng đầu Trung Quốc.
Đồng Ngôn đang xem trò vui, chợt thấy Cố Bình Sinh mặc bộ vest rất đơn giản, nhìn vào có cảm giác rất nhàn nhã, cùng mấy người cười nói sôi nổi đi về phía sau cánh gà, cô không nghe được họ nói gì, nhưng nhìn vẻ mặt của anh cũng biết hẳn đó là những người bạn thân quen của anh.
Hình như chỉ với người bạn thân quen, anh mới cười rạng rỡ như thế.
Đến khi cơm trưa, Trầm Diêu rất trượng nghĩa chạy ra, cùng Đồng Ngôn ăn hộp cơm ở trên bàn chiêu đãi.
Kỳ thật ở đây cô cố hết sức không lấy lòng một ai, hội bốn người biết hai loại ngoại ngữ thì đi tiếp xúc với các vị khách quý, còn lại mọi người đều tự tìm lấy cớ, từ chối làm những công việc lặt vặt.
Mà cô lại bị lớp trưởng hết dỗ ngọt rồi lại bắt ép, đến làm ở bộ phận lễ tân.
Nguyên văn câu lớp trưởng nói là: Trung tâm hội nghị ở chỗ sâu nhất trong vườn học viện, bàn lễ tân dĩ nhiên đặt giữa rừng trúc đầy bóng rợp, vô cùng lãng mạn.
Ngày mưa dầm tháng 11, lãng mạn và lạnh đến chết người.
“Tớ bảo cậu này, chiều nếu bàn lễ tân không có việc thì hãy nhanh chóng trở về học viện đi, vào phòng tắm mà tắm nước nóng đi. Rừng trúc này lạnh như vậy, cậu còn mặc váy, lớp trưởng đúng là không sợ lạnh chết người.” Trầm Diêu lạnh rụt hết cả cổ, không hề khách sáo mà gắp luôn một miếng miếng thịt kho tàu trong hộp cơm của Đồng Ngôn, “Kể cho cậu nghe chuyện này, phía bên đó có hai người quen biết Cố Bình Sinh, nói là bạn bè. Vừa rồi nói chuyện phiếm tớ nghe họ nói hình xăm trên tay phải của thầy Cố là do thầy tự dùng tay trái khắc lên, hơn nữa, còn không dùng thuốc gây tê.”
Đồng Ngôn đang ăn quả trứng còn sót lại trong hộp cơm, lòng đỏ trứng có chút khô, cô cầm lấy chai nước khoáng uống một hớp, một chút hơi ấm vừa tích góp được lại bị ngụm nước lạnh này thổi bay.
Lúc Trầm Diêu đang ăn thịt kho tàu đầy hấp dẫn, không e dè gì mà ăn lấy ăn để, Cố Bình Sinh vừa mới đi ra, có vẻ như đang tìm ai.
Anh thấy hai người đứng ở bàn lễ tân, ánh mắt mới tạm dừng lại một lát, “Sao lại ăn cơm ở đây? Có tiệc đứng ở trong đại sảnh mà.”
“Em ngồi ở đây ăn cùng với Đồng Ngôn.” Trầm Diêu lập tức nuốt nước miếng, “Bạn ấy phải trực buổi trưa ở đây, đáng thương lắm phải không thầy? Thầy Cố, thầy nể mặt ba chúng ta từng cùng nhau hợp tác một tiết mục, thầy cần phải khiếu nại lên ban lãnh đạo học viện, xin cho bọn em thêm mấy tín chỉ…”
Anh nhìn rừng trúc bị gió thổi xào xạc, lại nhìn Đồng Ngôn, còn chưa kịp nói gì đã bị cô đã cướp lời, “Không sao đâu ạ, buổi chiều không có nhiệm vụ nào nữa, em sẽ về học viện.”
Đang nói chuyện, vừa vặn có một cơn gió thổi qua, hai chân cô lộ ra bên ngoài váy cũng tím tái…
Anh liếc nhìn đồng hồ, sau đó nói,“Lúc này cũng không cần phải ở lại làm gì nữa, tôi đưa các em đi ăn gì cho ấm người.”
Trầm Diêu nghe vậy, lập tức buông nửa hộp cơm xuống.
Cố Bình Sinh rất nhanh đã trở lại, hẳn là đi gọi taxi, Đồng Ngôn kéo tay Trầm Diêu, “Cậu muốn ăn thì vào tiệc đứng, làm gì còn muốn đi ra ngoài ăn cơm?”
“Cậu lạnh cóng hết người rồi, đồ ăn ở tiệc đứng cũng không giúp được cậu đâu, vẫn là cơm canh giúp cậu làm ấm người nhanh hơn.” Trầm Diêu đoạt lấy hộp cơm trong tay cô ném vào trong túi giấy, “Thật lòng mà nói, sau này ai có thể gả cho thầy Cố, xem như sống không uổng cuộc đời này.”
Cố Bình Sinh ở Thượng Hải không quen đường, Trầm Diêu lập tức chủ động xin làm người dẫn đường.
Khi đến nơi, rút cục Đồng Ngôn cũng nhận ra đây là khu vực gần nhà Trầm Diêu, thấp giọng hỏi cô bạn của mình, “Sao lại đi đến đường Hoài Hải, cậu muốn làm thịt Thầy Cố à?”
Kì nghỉ hè năm thứ nhất, Trầm Diêu đòi ăn bữa cơm tiễn chân với cô , cô chỉ có thể kéo hành lý tới nơi này, cả hai cùng chọn quán Vị Thiên Lạp Diện có vẻ đơn giản nằm trên con đường này. Ngày đó, Trầm Diêu rất hài lòng gọi hai phần dưa muối và hai bát mì sợi, hai đĩa kim chi sáu đồng và mấy quả dưa chuột muối chín đồng… Xét thấy Trầm Diêu thực sự rất nhiệt tình tiễn mình, cô chỉ có thể khẽ cắn răng trả hóa đơn , một bữa ăn mà mất 1/4 sinh hoạt phí hàng tháng.
Cho nên ấn tượng của cô đối với việc ăn cơm ở đường Hoài Hải chính là: tốn kém, rất tốn kém.
“Buổi chiều ba giờ khai mạc, tớ muốn về nhà thay quần áo. Đáng tiếc cậu thấp hơn mình mười cm, nếu không mình cũng cho cậu mượn quần áo thay đổi.” Trầm Diêu nháy mắt với cô, “Mỹ nhân chủ động đề xuất, không làm thịt thì thật là có lỗi rồi.”
“Đã từng xem rồi?” Anh đột nhiên hỏi.
“Xem rồi ạ”, cô cầm lấy đĩa DVD lên xem qua, là phiên bản tiếng Đức, phỏng chừng Trầm Diêu dùng để luyện ngôn ngữ, “Xem rất hay, lúc phim được