Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng
Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 134945
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/945 lượt.
là giả không?”
Du Khâm giơ cánh tay phải lên, chiếc nhẫn trên ngón tay khúc xạ ánh sang đến chói mắt, ngón tay thon dài của anh thoáng qua trước mặt Lục Bác Giản: “Tôi chỉ biết một năm trước, cô ấy đã đồng ý kết hôn với tôi. Anh nghe cho rõ đây, đó là sau khi Mục Vĩ Hào gặp chuyện không may!”
Lục Bác Giản cười lạnh tanh: “Thật ấu trĩ, cậu còn không rõ sao? Nếu quả thật muốn lấy cậu, muốn cùng cậu trọn đời trọn kiếp thì tại sao phải lấy Du Ức Sinh để triệt để chặt đứt ý niệm của cậu? Cậu thông minh như vậy sẽ không cho rằng cô ấy lấy Du Ức Sinh là để trả thù cậu chứ?”
Du Khâm xanh mặt, trán nổi đầy gân xanh: “Câm miệng, nếu như không phải tôi làm tổn thương cô ấy, nếu như không phải cô ấy yêu tôi, tại sao lại kiên quyết muốn lấy cha nuôi tôi để chặt đứt ý niệm trong đầu tôi! Nói cho cùng vẫn là cô ấy yêu tôi.”
“Yêu thì có ích gì? Cô ấy đã đưa ra lựa chọn như vậy cũng vì không muốn cùng cậu có bất kỳ liên hệ nào nữa, cậu bây giờ lợi dụng cô ấy mất ký ức mà quấn quýt lấy cô ấy, có phải là quá ích kỷ không. Cậu chỉ vì suy nghĩ của bản thân, vì cô ấy không còn nhớ gì, chờ cô ấy lại tiếp tục yêu cậu, đến lúc ký ức cô ấy được khôi phục không phải cô ấy sẽ còn thống khổ hơn sao?” Lục Bác Giản dùng một tay dí mẩu thuốc lá xuống gạt tàn.
Du Khâm cụp mắt, giọng nói cũng bị đè thấp xuống: “Anh không biết, tôi không thể buông tay. Nếu không phải vì tôi, cô ấy sẽ không chọn cách lấy cha nuôi tôi, nếu không lấy cha nuôi tôi, cô ấy cũng sẽ không biết thân thế của mình, cũng không bị kích động đến mức tự sát. Là tôi đã hại cô ấy, tất cả đều là lỗi của tôi.”
“Vì thế bây giờ cậu muốn chuộc tội? Muốn bồi thường?” Lục Bác Giản liếc xéo anh.
Du Khâm thở dài: “Không phải, vì muốn cho cô ấy một tình yêu không tính toán, không vụ lợi. Thiệt thòi của cô ấy, tôi sẽ đền bù gấp bội.”
Lục Bác Giản hơi bất ngờ nhìn Du Khâm, không nghĩ tới một người đàn ông còn trẻ lại nói ra những lời thâm tình đến vậy, có lẽ cuối cùng đã bị hành động sẵn sàng vì Mục An mà làm tất cả của anh khiến cho cảm động, một người đàn ông yêu một người phụ nữ như vậy, thử hỏi nếu là bản thân anh – Lục Bác Giản – cũng chưa chắc có thể làm được.
Mike là một người Pháp rất ôn hòa, anh đẩy gọng kính lên, cười và nói với Mục An: “Thả lỏng người nào, Mục An. Mới có một năm không gặp, thực sự không còn nhận ra tôi nữa sao?”
Mục An lắc đầu, cảm thấy mờ mịt: “Xin lỗi, tôi không nhớ được điều gì cả.”
Mike nhún vai, bắt tay vào làm báo cáo kiểm tra, vẫn dùng giọng tiếng Trung không chuẩn để nói: “Không sao, bệnh của cô theo biểu hiện lúc này là có dấu hiệu nặng thêm.”
Bàn tay Mục An khẩn trương bóp chặt, cô do dự mở miệng: “Tôi…thật sự có chứng hoang tưởng?”
Mike ngừng động tác lật tư liệu, nhìn cô: “Nếu cô không tin, vậy thì chúng ta sẽ làm kiểm tra. Tôi sẽ hỏi cô vài câu, để xem cô có những biểu hiện của căn bệnh này không?”
Mục An gật đầu.
Mike cười trấn an cô: “Thả lỏng nào, câu hỏi rất đơn giản, cô không cần trả lời, chỉ cần tự đối chiếu trong lòng mình một chút, tự kiểm tra xem cô có hay phát sinh những tình huống tương tự hay không?”
Mike đẩy gọng kính, “Chứng hoang tưởng… trước kia cô tương đối nhiệt tình, năng động, bây giờ cô trở nên lạnh lùng, lại chỉ thích ở một mình, ngay cả người thân cũng không thích gặp. Rất hay có cảm giác đau đầu và mất ngủ. Có nhiều lúc lại thay đổi rất lớn, hay lo lắng, nghĩ ngợi, khó thích ứng với các mối quan hệ giao lưu, hay suy tư, lẩm bẩm và khóc cười vô cớ. Thậm chí có khi xuất hiện hành vi tự sát. Động tác lặp lại cứng nhắc mà không có mục đích gì. Thường hoài nghi tính chân thật của người bên cạnh khi nói chuyện, thậm chí hoài nghi có người muốn làm tổn thương mình…”
Mike còn nói rất nhiều, Mục An chỉ biết ngơ ngác nghe.
Từng có, rất nhiều tình huống cô đều có. Cô trở nên không muốn nói chuyện với bất kỳ ai, tính tình ngày càng cáu kỉnh, thậm chí chỉ muốn một mình yên tĩnh, cả ngày không muốn gặp gỡ hay nói chuyện với ai. Nhất là lần trước sau khi ở nhà Du Khâm xem đĩa CD kia, cô thường tự lẩm bẩm, một mình ngây ngốc, những bất thường trong thang máy bệnh viện, tất cả cô đều nhớ. Ngoài ra, người đàn ông đứng tuổi bắt cóc cô lần trước đã nói, cô tự sát…
Mục An hoàn toàn đông cứng, nói dễ nghe là chứng hoang tưởng, nếu nói khó nghe thì chính là bệnh tâm thần… Chính mình lại bị bệnh tâm thần, tất cả đều do mình tưởng tượng ra? Lúc đầu nghĩ Du Khâm lừa cô nhưng bây giờ Lục Bác Giản cũng nói, cả Mike cũng nói vậy, không có khả năng cả ba người đều lừa cô.
Mục An im lặng, không nói thêm gì nữa. Mike an ủi cô: “Tình huống của cô thực ra không có gì nghiêm trọng, chủ yếu vẫn là cô bị gánh nặng tâm lý, chỉ còn cách phải bình tĩnh lại, tiếp tục trị liệu, rất nhanh sẽ khôi phục thôi.”
Mục An không trả lời, đầu óc trống rỗng, vì sao mình trăm phương ngàn kế đã sớm biết sẽ có kết cục thế này… là thế này sao?
Mục An bắt đầu thực hiện trị liệu, vì không muốn Chung Việt lo lắng, cô lấy cớ đi du lịch xa. Mục An ở trại an dưỡng an tâm thực hiện trị liệu với Mike. Trại an dưỡng này nằ