Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 134908
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/908 lượt.
nhân chính trị. Chỉ nghe nói người sắp gả cho Du Ức Sinh còn rất trẻ, mới 23 tuổi, Du Khâm cảm thấy coi thường Du Ức Sinh, cái cô gái kia, làm con gái ông cũng còn được nữa là.
Tận mắt nhìn thấy Mục An mặc bộ quần áo trắng nắm tay cha mình xuất hiện ở Du gia, Du Khâm chỉ cảm thấy tại giờ phút ấy anh thật muốn giết người, thậm chí muốn xông tới bóp cổ cô gái kia, lay thật mạnh để cô tỉnh lại.
Du Ức Sinh không biết quan hệ của Du Khâm và Mục An, ngay trước toàn bộ người của Du gia tuyên bố, ông và Mục An đã đăng ký kết hôn. Cái gì gọi là trời đất trong nháy mắt hoá băng? Một khắc đó Du Khâm cảm giác mình đúng như thế, nhìn Mục An mật thiết khoác tay Du Ức Sinh, từng khớp xương trong ngón tay Du Khâm gần như đều bị anh bóp nát. Đăng ký? Mục An, tim của cô gái này rốt cuộc làm từ cái gì.
“An An, đây là con trai anh, Du Khâm.”
Mục An mỉm cười, đưa tay về phía Du Khâm: “Mục An.”
Ánh mắt Du Khâm tối tăm trừng lớn nhìn Mục An, lập tức trong hàm răng khẽ rít lên hai chữ: “Du Khâm.”
Sau bữa cơm chiều, Du Ức Sinh đến thư phòng xử lý công việc, Du Khâm kéo Mục An tới vườn hoa phía sau, giận dữ cắn môi cô: “Nói, vì sao?”
Mục An cười cười, vuốt ve gò má anh, người đàn ông này, ngay cả lúc tức giận cũng đẹp trai đến thế, cô nhẹ giọng nói: “Anh đã quên sao, tôi đã nói rồi, nếu như anh gạt tôi, tôi sẽ làm cho anh hối hận cả đời.”
Du Khâm nhìn Mục An, sau một lát, tự giễu mà cười to: “Mục An, vậy em thực sự nên vui mừng đấy, việc trả thù này em làm rất thành công.”
“Cám ơn, tôi rất vui.” Mục An nghiêng đầu nhìn anh, nụ cười tươi đẹp trên mặt như đâm vào mắt Du Khâm đau buốt.
Anh nắm lấy hàm dưới của cô, cắn răng nói: “Mục An, em… làm loạn đủ rồi.”
“So với anh, hành động của tôi đã là cái gì?” Mục An nói từng chữ một, ánh mắt cô có vẻ thực sự rất hận Du Khâm.
Tim Du Khâm lại đau nhói từng cơn, bàn tay nắm cằm cô dùng thêm sức, thấy Mục An nhăn mày, anh buông lỏng một chút.
Mục An nheo mắt, vòng tay ôm cổ anh: “Làm sao vậy, còn yêu tôi?”
Du Khâm mím chặt môi, một cánh tay khác bên cạnh âm thầm nắm thành quyền. Mục An ngẩng đầu, kiễng chân, lưỡi lướt nhẹ trên môi anh: “Yêu tôi, tại sao anh lại làm tổn thương tôi? Bây giờ mới yêu, có phải đã muộn?”
Nắm tay của Du Khâm cuối cùng không nhịn được nữa, phát cuồng đánh vào cái cây bên cạnh cô, anh tức giận đến mức gân xanh nổi đầy trán: “Mục An, em muốn anh hận em? Anh cho em biết, anh sẽ không, đừng dùng loại hành động ấu trĩ này kích động anh.”
Nhìn bóng lưng giận dữ của anh rời đi, trong lòng Mục An cay đắng thở dài.
Tuyệt vọng, Du Khâm chuẩn bị trở về Mỹ. Lúc này, Lục Bác Giản đột nhiên đến tìm anh, nói rằng Mục An mất tích.
Điều mà Mục An giỏi nhất chính là đem vết thương đã khô của anh xé rách một lần nữa. Tìm cô không được, cô lại một lần nữa mai danh ẩn tích. Đi ngang qua cửa kính trưng bày của một công ty du lịch, bên trong là chuyến du lịch Vân Nam, Du Khâm nhớ tới Mục An đã từng nói, muốn cùng anh tới núi tuyết Ngọc Long ở Lệ Giang. Coi như tìm may cũng được, Du Khâm liền lấy vé máy bay, bay suốt đêm tới Vân Nam, giữa đường không hề nghỉ ngơi, một mạch đi từ Côn Minh tới Lệ Giang.
Khi đó, cùng Mục An xem một bộ phim truyền hình có đề cập tới một nơi gọi là Vực tình nhân trên núi tuyết Ngọc Long. Truyền thuyết kể rằng, những đôi yêu nhau nhảy xuống từ nơi này thì kiếp sau vẫn có thể làm một đôi tình nhân. Mục An cũng nói đùa rằng, nếu như tương lai bọn họ bị đứt đường uyên ương, nhất định phải cùng nhau đi đến “Vực tình nhân”. Du Khâm cũng pha trò nói với Mục An, đã là thời đại nào rồi mà còn có chỗ tự tử quê mùa này nữa.
Ở núi tuyết Ngọc Long có thể gặp được Mục An, Du Khâm không biết nên nói là mình may mắn hay vẫn là số phận đã quyết định tất cả.
Từ xa, Du Khâm đã nhìn thấy Mục An mặc một bộ váy đen, tóc dài bay trong gió đang đứng bên vách núi, ánh mắt ngây dại: “Du Ức Sinh… chính là cha ruột tôi.”
Du Khâm ngẩn ngơ tại chỗ không biết nên phản ứng thế nào, lúc này, Mục An làm cho anh cảm thấy run sợ. Mục An quay đầu cười với anh: “Em vốn nghĩ rằng, chờ anh đi rồi… Em có thể an tâm rời đi, an tâm đi theo cha em. Tình yêu của anh kiếp này em đành phải phụ, chỉ có thể gả cho cha nuôi của anh mới có thể buộc anh chấm dứt mọi ý tưởng, yêu kẻ thù giết chết cha mình, cảm giác này không dễ chịu chút nào.”
Mục An bắt đầu nghẹn ngào, khóe miệng lộ ra một nụ cười mỉm rụt rè: “Du Khâm, anh nói xem… con người có phải thật sự sẽ có kiếp sau không?”
Tim Du Khâm gần như đã nhảy đến cổ họng, anh dè dặt nhìn thái độ của Mục An, lặng lẽ xê dịch bước chân về phía trước: “Mục An, trước tiên hãy qua đây rồi nói.”
Mục An nhìn Du Khâm, trên khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đột ngột mở to hết cỡ, cô hít sâu một hơi: “Cuộc đời này, em nợ anh. Em chờ anh ở kiếp sau. Du Khâm, vì em, hãy sống thật tốt.” Cởi bỏ chiếc nhẫn ở ngón tay giữa ném trả Du Khâm, chiếc nhẫn bạch kim có đính kim cương dưới ánh nắng của đỉnh tuyết Ngọc Long loé lên tia sáng yếu ớt.
“Mục An!” Du Khâm nhìn Mục An biến mất dưới “Vực tình nhân” thì toàn thân