Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341471
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1471 lượt.
?
Trong đầu nhỏ nghĩ gì! Tất Tử Thần buồn cười gõ cái trán trơn bóng của cô, "Em là người bình thường sao?
Nếu mà em cũng không thể dùng, còn có ai có thể sử dụng?” Nếu là chuyện liên quan đến bí mật quân sự cái gì, anh cũng sẽ không tùy ý đặt ở trong máy tính xách tay kia.
“Được rồi mà, gõ nữa thật sự ngu mất.” Diệp Dĩ Mạt từ trong ngực anh lui ra ngoài, lè lưỡi, trong lòng bởi vì cái lời nói kia dấy lên ngọt ngào. “Em ở nơi này chờ anh về…, đợi lát nữa chúng ta đi ra ngoài ăn cơm đi” ngày ngày ở phòng ăn, một chút cũng không có không khí hẹn hò. Trước khi đi, cô cũng muốn cùng anh chính thức ước hẹn một lần.”
“Được, đợi lát nữa anh tới đón em.”
Tất Tử Thần nói được là làm được, buổi chiều huấn luyện vừa kết thúc, anh liền trở về ký túc xá. Lúc đó, Diệp Dĩ Mạt đang trên web trò chuyện cùng Tiếu Hàm cực kỳ vui vẻ, Tiếu Hàm dường như bị anh Chu cho nuốt xuống vào bụng rồi? không phải lần Hongkong đi chứ, làm sao lại không bảo vệ! cô giáo Diệp đầy lòng căm phẫn ‘piapiapia” gõ bàn phím, rất có cốt khí giáo dục em gái nhỏ qua máy vi tính, làm sao ngươi liền bị sắc đẹp của anh Chu làm cho mê hoặc cơ chứ Quá không nên mà quá không nên mà.
Anh Chu nhà em thật sự quá phúc hắc quá phúc hắc
Cái người Tiểu Bạch Thỏ này gặp anh Chu liền không hề có lực chống lại, em thật sự quá yếu quá yếu.
Lại quên mất mình, trừ một bước cuối cùng kia, còn lại, quen doanh trưởng Tất tâm địa phúc hắc, một bước kia không có làm đến? cô đối mặt với doanh trưởng Tất, lần đó không phải là bị nam sắc mị hoặc sao? Huống chi, doanh trưởng Tất nhà cô, thông minh trình độ thương thuyết còn là trình độ quá phúc hắc, có thua kém anh Chu sao?
Cho nên nói, phụ nữ mà, thời điểm đối mặt với chuyện không phải là của mình, luôn là có thể lý trí lý tính, nhưng là một khi liên lụy đến mình, phụ nữ sẽ biến thành động vật cảm tính, người khác khuyên bao nhiêu lần, cũng không so được với một câu nói một cái ánh mắt của người yêu.
Tất Tử Thần nhíu mày nhìn cô gái nhỏ hận không chui được vào trong máy vi tính, cắm đầu cắm cổ thay ra quân trang toàn thân, nếu là hẹn hò, nên nghỉ ngơi một chút thì tốt hơn, dĩ nhiên, doanh trưởng Tất nghĩ đến hơn nữa là, mặc quân trang, dắt tay hay ôm cái gì, cũng không quá dễ dàng.
“Có thể đi rồi chứ?” Tất Tử Thần cúi người xuống, đem người đang ngồi vòng vào trong ngực, “Đến giờ ăn cơm rồi.”
“Được.” Diệp Dĩ Mạt ngoài miệng đáp lời như vậy, ánh mắt lại không hề rời đi màn hình, Tiểu Hàm cũng lập tức sẽ kết hôn, cũng may mà hiện tại cô cũng coi là có bạn trai, không đến nỗi thành người cuối cùng.
“Được rồi, nên đi.” Tất Tử Thần cũng chen ngồi xuống trên ghế dựa, hơi vừa dùng lực, liền đem cả người cô nâng lên, ngồi vào trên người mình, cánh tay dài duỗi một cái, ở trên màn hình đánh mấy chữ: “đi ăn rồi trở về tán gẫu.” Tắt máy, làm liền một mạch.
Diệp Dĩ Mạt xoay người lại căm tức nhìn, còn chưa kịp mở miệng, liền bị người phía sau giữ đầu lại hôn, đợi lúc cô bình tĩnh lại, người đã bị anh lôi kéo đi ra ngoài cửa rồi.
Đây coi là cái gì? Mỹ nam kế? cô giáo Diệp thật lòng bi phẫn, không thể bởi vì biết nhược điểm của cô, liền mỗi lần cũng đúng bệnh hốt thuốc thế chứ! cô đối với anh không có một chút sức chống cự nào cả, nhất là khi người này mặc áo sơ mi trắng, nho nhã tuấn tú, khẽ cong con mắt câu môi giữa, liền có thể đem tất cả linh hồn nhỏ bé của cô đều bị quyến rũ.
“đi, anh dẫn em đi ăn món ngon” hôm nay coi như không có ven vợ tương lai nhắc nhở, anh cũng biết làm như thế nào để đối phó cô gái nhỏ này hờn dỗi rồi, hầu hạ ăn ngon, trên căn bản liền có thể đổi lại nụ cười ngọt ngào của nha đầu này rồi, thật sự quá dễ.
“Đừng nóng giận, Mã Kiêu nói với anh phụ cận có một nhà hàng ăn món cay Tứ Xuyên đặc biệt ngon, chúng ta đi thử một chút đi.” Tất Tử Thần nghiêng người khoác vai của cô, cúi đầu nhẹ giọng dụ dỗ nói.
Diệp Dĩ Mạt vặn vẹo uốn éo miệng, người đàn ông này càng ngày càng quá mức, biết rõ đối với cô thức ăn ngon không có sức chống cự, nhất là lúc co cùng với mỹ nam.
“Lên xe.” đi xuống lầu dưới, doanh trưởng Tất chỉ chỉ xe đạp dừng ở cửa, hướng về phía Diệp Dĩ Mạt chép miệng.
Thấy chiếc xe đạp chim bồ câu cũ kỹ này, nụ cười trên mặt Diệp Dĩ Mạt thế nào cũng không kiềm được, rất có cảm giác thời đại xuyên qua. Người đàn ông anh tuấn mặc đồ trắng, mặt mày đều là nụ cười nhu hòa thanh nhã, ánh mắt nhắm thẳng vào cô gái che miệng cười đến dịu dàng này. Người khác đi ngang qua, sẽ chợt hiểu cho là mình xuyên việt về đầu những năm 70 thế kỷ trước mưa móc y hệt thời đại kia sao?
========== đậu đỏ sinh ở miền nam, xuân tới mọc vài cành.
"Đi thôi, anh phát hiện gần trường học có một nhà hàng làm món cay Tứ Xuyên ngon lắm, anh dẫn em đi ăn thử một chút." Tất Tử Thần bước một bước, duỗi tay về phía cô.
Người đàn ông gương mặt tuấn tú mang theo nụ cười mềm mại, ánh mắt sáng ngời có hồn không hề chớp mắt nhìn cô gái trước mặt, ánh mắt lưu chuyển, cô dịu dàng thanh tú, anh tuấn lãng dịu dàng, không kh