XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341470

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1470 lượt.

hư vậy, ngủ ra mồ hôi nhất định rất khó chịu, cô lại là một người thích sạch sẽ nữa.
"Được. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt cũng không có nghe rõ lời của anh, chỉ gật gật đầu theo quán tính, vô lực ngồi phịch ở trong ngực của anh, để anh ôm đi vào phòng tắm, tựa vào trên người anh mà tắm, thân thể mềm mại cũng do anh mặc đồ cho. . . . . .
Trước lúc ngủ thật say, Diệp Dĩ Mạt cuối cùng có ý nghĩ, thì ra làm lão phật gia cũng cần phải trả giá thật lớn. Thắt lưng và chân bủn rủn cũng không nói, có nhiều chỗ, càng thêm căng vô cùng đau đớn, nam nữ chênh lệch thật đúng là rõ ràng.
Lúc từ từ tỉnh lại, mặt trời đã treo thật cao, Diệp Dĩ Mạt lục lọi mấy cái, mới tìm được điện thoại trên tủ đầu giường. Thế nhưng đã hơn hai giờ chiều.
Nghĩ như vậy, bụng lại cũng phối hợp kêu lên. Run rẩy đứng lên, chống thắt lưng đau nhức, Diệp Dĩ Mạt ra khỏi phòng. Anh đã nói buổi chiều phải đi, lúc này cũng đã đi rồi chứ?
Đều nói lòng của phụ nữ như kim dưới đáy biển, Diệp Dĩ Mạt cũng không biết mình có cảm giác gì, tỉnh lại không cần hết sức chân thành đối mặt quả thật miễn lúng túng, chỉ là sau một cuộc triền miên anh lại không nói một tiếng đã rời đi, trong lòng vừa đau chát vừa khó chịu.
Giống như là dựa vào bản năng đi đến phòng khách, nhắm hai mắt ngồi vào bàn ăn trước phòng khách, đôi tay Diệp Dĩ Mạt bưng kín mắt. Thể xác và tinh thần mệt mỏi, ước chừng chính loại cảm thụ này thôi. Đã tỉnh lại không có người yêu mềm giọng che chở, chợt cứ uất ức như vậy.
"Tiểu Mạt. . . . . ." Giống như là ảo giác, cô lại nghe được giọng nói dịu dàng đến tận xương của anh. Giương mắt, lại thấy bóng dáng bận rộn trong phòng bếp. Người đàn ông mặc tạp dề của cô đang bận rộn làm việc.
Tắt bếp, người đàn ông dịu dàng tuấn lãng bưng bát cháo nóng hổi ra ngoài. Mặt mày đều là nụ cười dịu dàng, cầm lên cái muỗng, anh thổi cho cháo nguội đi, mới đưa tới trước mặt cô: "Há mồm."
Trong giây lát nước mắt cứ như vậy mà rơi xuống. Diệp Dĩ Mạt luôn luôn nghĩ khóc sướt muớt không đáng yêu, thế nhưng trong hai ngày khóc hai lần, hơn nữa tất cả đều là vì người đàn ông này. Tại sao anh có thể như vậy! Làm cho cô cho là anh đã đi rồi, trong lòng mất mác bàng hoàng như vậy, nhưng bây giờ lại dùng ánh mắt dịu dàng cưng chiều như thế nhìn cô."Anh đi đi. . . . . . Không phải là anh đi rồi à. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt cũng không biết mình đang nói cái gì, chẳng qua là cảm thấy một chút uất ức mới vừa rồi chạm phải ánh mắt thương yêu của anh thì phóng đại lên gấp trăm lần.
"Tiểu Mạt. . . . . ." Để xuống chén cháo, Tất Tử Thần đau lòng ôm cô vào trong ngực, ngón cái thô ráp từng cái từng cái nhẹ nhàng vuốt ve gò má trơn bóng của cô, muốn lau khô nước mắt của cô."Là anh không tốt, anh không nên không nói tiếng nào. . . . . . Là anh sai rồi, đừng khóc nữa. . . . . ."
Trải qua ngày hôm qua, ước chừng Tất Tử Thần cũng biết đối mặt với con gái khóc nên làm như thế nào, càng an ủi càng không có hiệu quả, nhưng để mặc cho cô rơi nước mắt anh lại không thể làm được, chỉ đành phải lấy biện pháp điều hoà, trước an ủi mấy câu, sau đó ôm cô nhẹ nhàng an ủi.
"Anh. . . . . . Không phải anh nói buổi chiều sẽ đi à. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt khóc đủ rồi, nghẹn ngào, nâng mắt to ngập nước lên nhìn anh.
"Anh vừa mới nhận được điện thoại, sáng mai mới đi." Nhưng thật ra là anh gọi điện thoại cho đoàn trưởng xin nghỉ. Tối nay quả thật không có việc gì, chỉ là vì không muốn ảnh hưởng công việc ngày mai, sáng sớm trước bảy giờ anh phải về bộ đội, nhìn vẻ này chắc lại phải đi xe từ rạng sáng mất rồi.
Muốn anh để cô chỗ này một mình, làm sao anh có thể yên tâm được? Người con gái này người mà anh muốn che chở suốt cuộc đời này, sao anh có thể một mình rời đi sau khi xảy ra chuyện như vậy? Phụ nữ vốn là nhân vật quan trọng cần che chở mà, mặc dù bình thường nhìn chững chạc hiểu chuyện, nhưng mà rốt cuộc vẫn là con gái, có người đàn ông nào chịu để một người con gái mới trở thành người phụ nữ của họ mà ra đi? Như vậy mà là đàn ông sao? !
Lúc thấy cô khóc kia, Tất Tử Thần cảm thấy mình đã vô cùng may mắn vì quyết định của mình, nếu anh cứ đi như vậy, cho dù lúc cô tỉnh dậy nói lý do với cô, coi như cô cười đáp, trời mới biết sau khi anh đi cô có thể khổ sở mà khóc thút thít như vậy hay không?
Đúng rồi, mới vừa rồi lúc gọi điện thoại cho đoàn trưởng anh cũng thuận tiện nói một tiếng, trở về thì nộp báo cáo kết hôn, có lẽ Chính ủy Triệu sẽ giúp dàn xếp một tay, cành nhanh càng tốt. Còn có phòng ở mà bộ đội phân cho kia, để lúc Tiểu Mạt có thời gian rãnh rỗi thì mang cô ấy đi xem một chút, muốn sửa sang nthư thế nào gì phải theo như ý thích của cô ấy.
Về phần chỗ chú Diệp. . . . . . Tất Tử Thần thở dài, cũng nên gọi điện thoại cho lão già, trước hết nhờ lão nhân gia ông làm tốt quan hệ ngoại giao với ba vợ tương lai thôi. Sau này anh nhất định là muốn cưới con gái nhà người ta thì trước hết phải chuẩn bị tâm lý cho ba vợ đã.






Từng muỗng từng muỗng, Tất Tử Thần yên tĩnh đút cháo cho cô ăn. Đôi môi