Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341445
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1445 lượt.
ều thời gian cho khoản này.
"Con cũng biết ba là ba con à?" Diệp Kiến Quốc vừa nhắc tới chuyện này liền không nhịn được than thở, sinh con gái có gì tốt chứ? Đều nói con gái là áo bông nhỏ thân thiết của ba, bây giờ có người muốn cùng ông giành áo bông, ông làm ba, chẳng những không thể ngăn cản, còn phải thuận lợi vui vẻ mà đem con gái đưa đến trong tay hắn, gọi cái quái gì vậy hả? Người làm ba vợ này, thật lòng rất tức giận.
"Thu dọn đồ đạc đi về nhà cùng ba." Diệp Kiến Quốc vẫn mặt đen lại như cũ, con gái muốn cùng người ta chạy, ông còn phải đưa đồ cưới, khắp thiên hạ này uất ức nhất khẳng định chính là ông rồi.
"Được rồi, hung cái gì mà hung? Không sợ hù đứa bé à." Trần Hạnh trừng ông, người này, hôm qua khi biết Tiểu Mạt có tin mừng, ngu nửa ngày, mới thở ra một câu: tôi muốn làm ông ngoại rồi.
Bà đã nói mà, đàn ông có lúc so ra còn kém phụ nữ, hơn nửa đêm không ngủ được bò dậy nhìn hình lúc nhỏ của con gái, chuyện như vậy đại khái là người làm ba sẽ nghĩ tới chứ?
"Tiểu Mạt, điểm tâm còn chưa có ăn đi? Ba con mua cho con hoành thánh và bánh chưng, con đánh răng rửa mặt trước đi, dì Trần đi hâm nóng cho con." Trần Hạnh hướng về phía Diệp Dĩ Mạt bĩu môi, lặng lẽ chỉ chỉ người đàn ông ngồi ở đàng kia tìm kiếm tồn tại cảm giác, người này ấy mà, trong miệng nói nặng với con gái như vậy, nhưng rốt cuộc là ai một đêm không ngủ, sáng sớm đứng lên thì mua hoành thánh mà con gái thích ăn nhất mang đến đây? Cái này cũng không phải miệng cứng lòng mềm sao? Người ta đều nói con gái là người tình kiếp trước của ba, theo như bà thấy, đây rõ ràng là một đời, đời đời, đều là người tình đấy.
==========
Nắm tay nhau mà chết, bên nhau đến già
"Ba, dì Trần, một mình con ở không sao đâu." Diệp Dĩ Mạt ăn hoành thánh, còn muốn tranh thủ, nơi này cách trường học của cô cũng gần, đi làm tan việc tương đối dễ dàng, nếu mà về nhà, mỗi sáng sớm thì phải đi làm trước hơn nửa giờ đấy.
"Không có thương lượng, hôm nay liền theo chúng ta về nhà." Diệp Kiến Quốc nghiêm mặt, giọng nói cứng rắn, mẹ của cô năm đó ra đi thế nào, cô chẳng lẽ không biết sao? Việc sinh con, vốn chính là việc quan trọng, phải có người chăm sóc thậc chu đáo.
"Tiểu Mạt con lại không có kinh nghiệm, lại không người chăm sóc, ba con chắc chắn sẽ không yên tâm, theo chúng ta trở về đi?" Trần Hạnh rót chén nước ấm, đẩy tới trước mặt cô, ánh mắt ôn hòa rơi vào trên người con gái: " Có tin vui không thể đụng vào nước lạnh, không thể thường khom lưng, không thể ăn rất nhiều thứ, con nhìn con đi, một cô gái làm sao biết những thứ này? Vẫn nên về nhà , dì Trần làm đồ bồi bổ cho con bồi dưỡng thân thể ." Mặc dù nói quá béo đến lúc sinh con không thuận lợi, nhưng mà dinh dưỡng lại nhất định phải có, Tiểu Mạt gầy như vậy, sao bà có thể yên tâm để cô sống một mình chứ?
"Ba nghĩ con cũng đừng đi dạy nữa, ở trong nhà tĩnh dưỡng là được." Diệp Kiến Quốc vừa thấy bộ dạng miễn cưỡng của con gái, cũng nổi giận nói. Con nhóc này, chẳng lẽ không biết ông rất tức giận sao? Một cô gái đang êm đẹp, cưới còn chưa có cưới, thì đã có đứa bé, mặc dù nói lớp trưởng cũ đã sớm cùng ông thương lượng qua hôn sự của hai đứa trẻ này rồi, nhưng rốt cuộc còn chưa kết hôn, nói ra còn không phải để người khác chỉ chỉ chõ chõ sao?
“Được rồi, nói cái gì đó”. Trần Hạnh đứng ra hòa giải: “Tiểu Mạt, việc đi làm không cần lo lắng, buổi sáng để ba con đưa đi làm là được.”
"Được rồi, con như bây giờ, ba con muốn làm thế nào cũng không được." Trần Hạnh giả vờ trừng mắt nhìn cô, lúc này biết xin khoan dung rồi hả? Lúc ấy đã làm gì? Người tuổi trẻ bây giờ, không muốn đứa bé, còn thiếu biện pháp sao?
Cũng không có đồ gì nhiều, cuối cùng Diệp Dĩ Mạt cũng liền thu thập mấy bộ quần áo theo ba và dì Trần đi về nhà. Mãi cho đến trước khi đi mới phát hiện, điện thoại di động vẫn luôn ở trạng thái tắt máy, 诶, tối hôm qua cảm xúc không bình thường, làm cho trí nhớ cũng suy thoái.
Ngồi vào trong xe, mở điện thoại di động ra, Diệp Dĩ mạt mới phát hiện có hai mươi mấy cuộc gọi nhỡ, còn có ba mươi mấy cái tin nhắn, hơn phân nửa đều là của Tất Tử Thần , còn có của ba cô và Lý Thụy .
Mới vừa mở máy một phút, cô còn chưa kịp xem hết toàn bộ tin nhắn, điện thoại liền vang lên rồi.
Đại doanh trưởng Tất. Điện tới biểu hiện.
"Alo." Diệp Dĩ M bình tĩnh tâm tình, mới ấn nút nghe. Từ lúc tối hôm qua dì Lý đột nhiên đến thăm và sáng nay ba cô và dì Trần từ trước đến nay không đến mà lại có mặt, thân thể Diệp Dĩ Mạt đã bình tĩnh trở lại, chẳng qua là đem thứ tự một vài cái đảo lộn mà thôi, phát sinh thêm một người mà thôi, làm mọi người bất ngờ mà thôi.
"Tiểu Mạt." Tất Tử Thần theo bản năng mà gọi số của cô, suốt cả một đêm, cũng không có người nghe điện thoại, mặc dù sau đó mẹ anh gọi điện thoại tới nói Tiểu Mạt ăn cơm ăn canh cảm xúc rất bình thường rồi đi ngủ, anh vẫn không yên lòng, đầy trong đầu đều là giọng nói uất ức của cô.
Tất Tử Thần rất ảo não, cho dù cô xảy ra chuyện gì anh cũng không phải là người