Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341430

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1430 lượt.

lắng vớ vẩn cái gì chứ?
"Vậy thì con cảm ơn mẹ." Tất Tử Thần toét miệng cười, không lạ không biết xấu hổ gãi gãi cái ót: "Mẹ, con vào phòng xem sao đã ~ Tiểu Mạt cũng nên tỉnh ngủ rồi."Vừa nhìn thời gian, đã ba giờ chiều rồi, trải qua kinh nghiệm hai ngày nay mà nói, bình thường đến thời điểm này Tiểu Mạt cùng tỉnh ngủ rồi.
"Đi đi đi đi." Trần Hạnh buồn cười nhìn thì ra là cơ trí trầm ổn của đấng mày râu biến thành khù khờ là chính xác, người đàn ông này để ý đối với vợ con mới là chuyện tốt.
Nói như vậy, Tiểu Mạt tỉnh lại cũng muốn uống chén nước ấm, Tất Tử Thần đã sớm rót xong ly nước đặt ở trên tủ đầu giường, cả người nhẹ nhàng ngồi ở mép giường, nhìn kỹ mặt mũi của cô, bởi vì mang thai mà da thịt càng thêm tinh tế, lông mi thật dài ở nơi mí mắt buông xuống bóng mờ nhàn nhạt, không biết thế nào, trong lòng liền dâng lên thỏa mãn vô cùng, thì ra là cứ nhìn một người như vậy, cũng có thể cảm thấy mừng rỡ vô cùng.
"Đã tỉnh rồi hả?" Thấy lông mi của cô khẽ run, thì Tất Tử Thần biết rõ rất nhanh cô sẽ tỉnh, quả nhiên, một hồi sau cô mới chầm chậm mở mắt ra.
Nhìn thấy anh ngồi ở bên giường, Diệp dĩ Mạt nâng lên khuôn mặt tươi cười mềm mại: "Chờ em lâu chưa?" Lúc cô ngủ trưa, hình như anh rất ưa thích coi chừng, chỉ là, vừa tỉnh lại có thể nhìn thấy anh, tâm tình hình như cũng rất tốt.
"Không có, mới vừa vào thì em liền tỉnh." Tất Tử Thần đem gối đầu lót đến sau lưng cô, đưa tay đem tóc xõa ra của cô vén ra sau tai, "Có muốn ăn một chút gì hay không?"
"Cũng may, không đói bụng." Diệp Dĩ Mạt bắt tay anh đỡ eo ếch của cô lại, ngẩng đầu lên một chút: "Buổi tối anh phải trở về đơn vị à?" Chỉ có ba ngày nghỉ, cô đã sớm biết,trừ về nhà một chuyến, giống như là một tấc anh cũng bên người cô không rời.
"Ừm, chờ đến hôn lễ anh sẽ về." Giọng Tất Tử Thần nhàn nhạt, làm như rất không muốn nói cái vấn đề này.
Chia ly, vợ chồng tân hôn phải chia ly, chuyện như vậy, người nào lại có cảm giác dễ chịu chứ?"Anh đã nói với mẹ rồi, em muốn ăn cái gì hãy nói với mẹ, hoặc là gọi điện thoại cho mẹ, bà nhất định sẽ vui lòng mua cho con dâu tài giỏi này." Mẹ trong miệng Tất Tử Thần, dĩ nhiên là chỉ dì Trần, mà một tiếng mẹ kia, mới là bà mẹ vô tư của anh.
"Anh yên tâm đi, không có chuyện gì đâu." Diệp Dĩ Mạt cười an ủi anh, con ngươi cong cong, dán sát mặt ở cổ anh: "Nhớ gọi điện thoại cho em đấy."






Ngày trong cơn nhớ nhung sẽ trôi qua chậm như rùa.
Diệp Dĩ Mạt mỗi ngày vẫn đi làm bình thường như cũ, mặc dù có lúc nghe thấy được mùi vị kỳ quái còn sẽ ghê tởm, nhưng mà dì Trần đặc biệt làm trà gừng và gừng miếng cho cô, lúc nào mà thấy ghê tởm thời uống một hớp hoặc là ngậm một miếng, ngược lại hiệu quả chống nôn cũng không tồi.
Cô nhỏ rất tẫn trách, buổi trưa mỗi ngày cũng đều đưa cơm đến phòng làm việc của cô rất sớm, mặc dù Diệp Dĩ Mạt nói mấy lần không cần cô nhỏ phải phiền toái như vậy, ai ngờ cô nhóc Tử Nghiêu này cũng rất bướng bỉnh, nói là đã đồng ý mẹ và anh trai, phải chăm sóc chị dâu cẩn thận, liền không thể nuốt lời.
Như thế, dưới ánh mắt quỷ dị của mọi người ở trong văn phòng, Diệp Dĩ Mạt không thể làm gì khác hơn là tươi cười ngại ngùng, lôi kéo Tử Nghiêu giới thiệu: "Đây là em gái của bạn trai tôi."
Tại lúc cằm mọi người cũng đều đã rơi xuống, Tất Tử Nghiêu rất vô tội nháy mắt: "Chị dâu, chị và anh em không phải đã đi lấy giấy chứng nhận rồi ý nghĩa là vợ chồng theo pháp luật hay sao?
Tất Tử Nghiêu cong cong khóe miệng: "Chị dâu, chẳng lẽ chị quên có một lần chị đang dạy học chạy đến nhà cầu đi nôn sao?"
Diệp Dĩ Mạt vuốt ve cằm Ặc, chẳng lẽ là lúc ban đầu cô bị nôn nghén lợi hại nhất sao? Khi cô đi dạy đều rất tận lực khống chế, muốn nôn liền uống một hớp trà gừng, nhưng mà cũng có lúc áp chế không nổi, có một lần thiếu chút nữa nôn ở trên lớp, may mà phòng học cách toilet không xa, cũng may không gây thành ‘thảm kịch’.
"Bạn học lớp em tất cả đều nói, vì để cho cô giáo Diệp sinh một em bé khỏe mạnh, tất cả mọi người muốn đồng tâm hiệp lực, dù sao, chúng em đều làm chú và dì của nó mà ~" Tất Tử Nghiêu rất kiêu ngạo, cô sắp trỏ thành cô cô, các bạn học đều đồng lứa với cô, tự nhiên đều là chú dì mà.
"Bây giờ đứa trẻ không có trưởng thành sớm như vậy chứ?" Diệp Dĩ Mạt xấu hổ, chẳng lẽ cũng bởi vì một lần như vậy, những đứa bé này lại có thể biết là cô mang thai? Chẳng lẽ cũng không nghĩ là là ăn gì bị đau bụng sao?
Tất Tử Nghiêu le lưỡi một cái: "Chị dâu, chúng em cũng không nhỏ nữa mà ~" hơn nửa năm nữa mọi người đều sẽ cử hành nghi thức trưởng thành rồi mà, sao người lớn và các thầy cô còn thích coi bọn cô như đứa bé vậy? Chuyện như vậy, coi như không phải tận mắt thấy qua, diễn trên ti vi cũng có rất nhiều mà, tùy tiện đoán một chút cũng có thể đoán được, huống chi trước đó chị dâu lại xin nghỉ vài ngày như vậy, mọi người đã sớm suy đoán nguyên nhân, rốt cuộc là vì cái gì, khiến cô giáo Diệp vẫn luôn chuyên cần phải xin nghỉ chứ.
Lại nói, còn có mấy ngày nữa chính là hôn lễ của anh trai và chị


XtGem Forum catalog