Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341041
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1041 lượt.
hông thể giãy ra, chỉ có thể trơ mắt nhìn thấy cánh môi mỏng của hắn đang tiến sát lại: “Cô có biết không, Diệp Anh Chương cư nhiên vì cô, lại dám đòi . . . . Chia tay với em gái tôi, không phải một mà tận ba lần liền?”
Thanh âm của hắn càng ngày càng thấp, giống như sắp hóa thành băng: “Tôi đối xử như vậy với cô đã là quá khách khí rồi. Rượu mời không uống kại thích uống rượu phạt.”
Liên Trăn lạnh lùng bật cười, dù sao cũng bị hắn nhốt không hề có tự do ở trong này , cô cũng không có gì phải sợ hãi, ngẩng đầu, nói: “Tưởng tiên sinh, điều tra báo cáo của ngài tường tận như vậy, không biết bên trong có hay không nói cho ngài biết, từ lúc bắt đầu đến bây giờ, vẫn đều là Diệp Anh Chương chủ động đến trêu chọc tôi, tới tìm tôi——– không phải tôi cố tình đi đi dây dưa anh ta. Nếu Tưởng tiểu thư có bản lĩnh, xin mời cô ta hãy cố gắng trông chừng người đàn ông của mình cho tốt. Nếu Tưởng tiểu thư vô dụng mà nói, ngài có trói tôi lại cũng không ích gì, trói một mình tôi, thiên hạ còn có ngàn ngàn vạn vạn người khác —- ngài có bản lĩnh trói được nhiều người như vậy sao?”
Tưởng Chính Tuyền so với Tưởng Chính Nam nhỏ hơn mười tuổi, ở trong mắt Tưởng Chính Nam , vẫn là bảo bối đáng yêu nhất của hắn, thương em gái còn hơn thương người đàn bà của mình. Vừa nghe được những lời Liên Trăn nói, sắc mặt hắn trầm xuống, giơ tay lên, không tự chủ được mà vung mạnh: “Bằng cô, bằng cô cũng dám nói em gái tôi như vậy!”
“Ba.” Một tiếng bàn tay hắn in trên mặt cô, cho dù vừa rồi hắn chỉ dùng có nửa phần lực, nhưng là khuôn mặt trắng nõn phấn nộn của cô đã muốn đỏ ửng dấu tay, thậm chí khóe miệng còn âm ỉ có tia máu
Tưởng Chính Nam nhất thời ngây người sửng sốt , bản thân hắn chưa từng đánh phụ nữ. Hơn nữa mấy năm nay lăn lộn thương trường, hắn sớm đã luyện được bản lĩnh thong dong không chút sợ hãi. Nhưng tại sao cô mới chỉ nói mấy câu, đã dễ dàng khơi mào lửa giận của hắn như thế? Sau đó hắn cư nhiên cứ thế mà vung tay đánh—– sao hắn lại có thể khác thường như vậy?”
Ngón tay hắn khẽ nhúc nhích, muốn đi đến chạm vào mặt của cô. Cô lại lạnh lùng quay đầu đi, răng cán chặt môi dưới hằn thành một đường viền, coi như tùy ý đứt ra —— bất quá một hai giây sau, chỉ thấy cô cũng giơ tay, hướng mặt hắn quăng một cái tát. Hắn nhích người, tay cô dừng ở ngực áo của hắn, phát ra tiếng vang rầu rĩ —— hắn nắm chặt tay cô, dùng sức mà kéo, đem cả người cô kéo lại đây.
Mũi của cô nặng nề mà giáng vào ngực áo của hắn, tựa như là đập vào tấm thép, đau quá! Trên mặt cũng đau, bỏng rát, chỉ có một từ đau để tả.
Cô giống như nổi điên, sống chết vùng lấy tay của mình, nhấc chân đá hắn: “Anh buông ra cho tôi – – – anh – – – – anh bại hoại, mau thả tay tôi ra —- bại hoại —–’’
Khuôn mặt cô nghiêm nghị đỏ ửng lên, nín thở, nửa ngày cư nhiên chỉ có thể mắng hai chữ ‘bại hoại’. Tưởng Chính Nam cũng ăn xong cô. Đây là con gái của kẻ buôn lậu ma túy, cũng không hơn gì, chỉ thế mà thôi. Coi như hôm nay hắn mở rộng tầm mắt.
Cô trợn tròn hai mắt nhìn, ngay cả hít thở cũng không dám, tiếp theo chỉ biết dùng sức để phản kháng, ô ô ô ở trong miệng hắn mà kháng nghị —- hương vị của cô rất ngọt ngào hợp khẩu vị của hắn, đậm đà khiến cho người ta nhớ tới những miếng mứt hoa quả.
Kháng cự của cô gái này khiến cho ham muốn của hắn càng bùng cháy, hắn chỉ biết rằng bản thân hắn lúc này như một cây cung đã căng dây đến cực điểm, chỉ chờ lệnh mà bắn —- mà hắn cũng không muốn kiềm chế chính mình —- tay tựa như không thể khống chế, mem theo vạt áo len mà đi vào —– bàn tay thành thạo mà nhẹ nhàng mơn trớn da thịt trắng nõn mềm mại của cô —-
Cuối cùng, hắn nhanh vội vàng mà tiến vào thân thể của cô — cô bị đau đến chỉ biết há miệng mà cắn lên bả vai của hắn, hai tay bấm chặt vào lưng hắn, nước mắt như suối mà trào ra —–
Tưởng Chính Nam cảm thấy đau đớn trên vai vẫn dai dẳng. Khi tắm rửa hắn nhìn thấy, quả nhiên vết thương hiện rõ ngay trước mắt. Cô gái này, đúng là chỉ biết cắn trừ bỏ trên vai, trên cổ hắn cũng có, đương nhiên rõ ràng nhất chính là trên cổ tay, vết máu vẫn còn âm ỉ, hắn có muốn che cũng không được.
Đột nhiên hắn lại nhớ tới cảnh tình cảm mãnh liệt ở biệt thự, lại giật mình hồi lâu, vì sao hắn lại không thể khống chế như vậy?
Sự tình đã vượt xa tầm kiểm soát của hắn.
Quả nhiên, ngày hôm sau, khi thư ký mang café tới, ánh mắt như hẹn mà dừng ở trên tay hắn một lúc, sau đó mới làm bộ như không có việc gì quay đầu rời đi.
Lại cách hai ngày, Tưởng Chính Nam tham dự một buổi tiệc của bạn thân. Bị người ta phát hiện ra viết thương trên cổ tay, Sở Tùy Phong làm bộ như nhìn lướt qua rồi trêu chọc: “Tưởng Chính Nam, cậu cũng liều mạng quá rồi đấy. Thành quả là một dấu răng nha!”
Quả thật cô đã liều mạng mà cắn, hận không thể cắn rách da thịt của hắn ra. Đến bây giờ vẫn còn dấu răng lành lạnh, nhìn thấy cũng ghê người. Nguyên bản dấu răng màu hồng đã biến thành màu đen, nhìn càng rõ hơn.
Hắn chỉ cười nhạt, cũng nghĩ ‘một dấu răng’ này đã khiến cho vấn