Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Không Buông Tay

Trọn Đời Không Buông Tay

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341061

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1061 lượt.

anh diễn trò mà thôi, anh phụng mệnh chơi trò “tình yêu” với cô, hết thảy đều là phụng mệnh mà thôi ——
Tưởng Chính Nam bơi lại đây, hướng cô vươn tay gọi, sắc mặt nặng nề, hình như có chút hờn giận: “Đến đây.” Cô nhìn hắn, nhớ tới vai diễn hiện tại của mình, tay nhẹ nhàng vươn ra, đã bị hắn cầm lấy. Tay hắn ướt lại ấm —– nháy mắt khi mà cô còn đang ngây ngốc, hắn lại dùng sức một cái, một phen kéo cô xuống nước—–.
Áo sơmi trắng nháy mắt ướt đẫm, giống như tầng da thịt thứ hai gắt gao mà dán lên người cô, buộc vòng quanh đường cong nhỏ nhắn tuyệt mĩ của cô. Diệp Anh Chương rõ ràng là giật mình thở dốc. Vì màu trắng mỏng manh bị ướt lại như xuyên thấu, liếc mắt một cái cũng có thể thấy Hứa Liên trăn mặc một bộ Bikini trắng xen hồng, dáng người tinh tế lại lả lướt không kiêng nể gì mà bày ra trước mặt mọi người.
Con ngươi Tưởng Chính Nam không khỏi một phen thâm trầm. Tất nhiên hắn biết thân thể cô gái này mảnh mai, dáng người cũng không tồi. Đặc biệt là da thịt trắng ngần, ở dưới nước lại âm ỉ sáng lên. Mỗi một nơi bàn tay chạm đến, ấm áp non mềm, tựa như không cầm không được . . .
Thân thể hắn ẩm ướt mà nóng ấm, hơi thở mãnh liệt, vô thức Liên Trăn đã nhớ tới hoàn cảnh ngày hôm đó, bên tai giống như bị lửa thiêu—- giãy dụa muốn thoát khỏi cánh tay đang ôm chặt vòng eo của chính mình, thế mà tên đầu sỏ lại cúi thấp đầu xuống, ở bên tai cô, nhẹ thở ra mấy chữ: “Đã đóng kịch thì phải diễn cho nhập vai” .
Chỉ thấy tay hắn một tấc lại một tấc đích trượt xuống, giữ chặt lấy áo sơmi trắng của cô xả sang một bên, áo khoác ngoài nháy mắt đã rời khỏi cô. Trừ bỏ những nơi được Bikini che khuất, cơ hồ cơ thể cô đều bại lộ ra, hắn lại ôm chặt lấy vòng eo của cô — rất chậm rất chậm mà cúi người xuống ——
Hình ảnh hai người ám muội như vậy, ngay cả không khí bốn phía nháy mắt cũng trở lên nóng bỏng, cho dù là Tưởng Chính Tuyền cũng có thể cảm giác được. Cô ta vội quay đầu, đứng dậy lôi kéo tay Diệp Anh Chương, ngượng ngùng nói một câu: “Chúng ta đi lấy đồ uống đi.”
Diệp Anh Chương bị động theo sát Tưởng Chính Tuyền rời đi, cuối cùng xoay người liếc mắt một cái, nhìn thấy cánh môi Tưởng Chính Nam đang dừng ở trên môi của Hứa Liên Trăn.
Anh bỗng nhiên có một chút xúc động muốn vùng tay ra—- đang muốn hành động, lại nghe Tưởng Chính Tuyền nói: “Em cảm thấy Liên Trăn rất xứng với anh trai em!” Diệp Anh Chương nhìn sườn mặt thanh thuần đáng yêu của cô ta, không nói gì. .
Tưởng Chính Tuyền quay đầu hướng anh nở một nụ cười trong veo: “Anh không biết sao? Em thấy anh trai của em thực sự thích cô ấy.”
Diệp Anh Chương cực kỳ bực bội, thuận miệng nói: “Tưởng đại ca nhiều bạn gái như vậy, người nào mà anh ấy không thích chứ?” Tưởng Chính Tuyền quay đầu liếc nhìn hai người đang trình diễn màn hôn môi nóng bỏng bên bể bơi, đỏ mặt vội quay lại, nghe vậy trừng mắt nói với anh: “Anh không hiểu đâu. Bởi vì, đây là lần đầu tiên anh trai em chính thức giới thiệu bạn gái của anh ấy với em! Trước kia anh trai em chưa từng để bạn gái xuất hiện ở trước mặt em nha.”
Diệp Anh Chương tím cả mặt: “Tưởng đại ca thật sự với cô ấy sao? Vợ của Tưởng đại ca tối thiểu cũng phải do nhà em chỉ định đúng không?” Tưởng Chính Tuyền lại không có nhìn ra sắc mặt khác thường của anh, lập tức nói: “Anh cũng không phải không biết tính tình anh trai em. Mẹ em sớm nói, mẹ không quản được anh trai em.” Diệp Anh Chương nghe xong nhíu mày không nói. .
Thời điểm hai người trở về, Tưởng Chính Tuyền thấy anh trai và Liên Trăn đã tách rời ra, đều đang tự đùa giỡn, liền kéo tay Diệp Anh Chương, nói: “Chúng ta cũng xuống đó chơi đi.”
Tay Diệp Anh Chương ở dưới nước bơi thoăn thoắt, sau khi bơi mấy vòng. Tưởng Chính Nam cười như không cười đề nghị nói: “Anh Chương, nếu không, chúng ta cùng thi đi?” Diệp Anh Chương nâng tầm mắt lên, không thể từ chối. Tưởng Chính Nam quay đầu hướng em gái của mình nói: “Em tới làm trọng tài, cánh tay khửu tay như nhau, không được thiên vị người ngoài nha!”
Mặt Tưởng Chính Tuyền ửng hồng, hờn dỗi nói: “Anh —”
Kết quả trận đấu khiến cho Hứa Liên Trăn mgồi một bên xem cũng phải kinh ngạc, cư nhiên vẫn là Tưỏng Chính Nam thắng. Diệp Anh Chương chỉ là hàm chứ ý cười thản nhiên, nói: “Vẫn là Tưởng đại ca lợi hại!”
Tưởng Chính Nam lau bọt nước, mỉm cười nhìn liếc mắt một cái em gái mình: “Được rồi, Tuyền Tuyền coi như công minh.” Tưởng Chính Tuyền hếch cằm: “Hừ, trình độ công minh của người ta có thể so với thế vận hội Ô-lym-pic.”
Liên Trăn ôm tay vịn, nhìn ba người kia tươi cười đầy mặt, lập tức cảm thấy bản thân mình như một đứa trẻ đi nhầm phòng.
Tưởng Chính Nam hướng phía cô bơi lại, ý cười khóe miệng như có như không. Cô nhớ tới thời khắc ám muội mới vừa rồi, cánh môi hắn tùy ý làm càm—– mặt lập tức lại nóng lên, cô nuốt nuốt nước bọt, sau mới thấp giọng nói: “Em hơi mệt, không muốn bơi —-” Tưởng Chính Nam khẽ “Ừ” một tiếng, giống như trong lòng cũng phát hiện ra, chỉ lo bơi lội của chính mình, cũng không có cho cô ánh mắt phản đối gì.
Liên Trăn tắm rửa một lượt, thay một cái váy hoa dài. M