Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341081
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1081 lượt.
Màu hồng phấn quả nhiên rất phù hợp, bộ lễ phục này làm nổi bật lên bờ vai mượt mà cùng xương quai xanh khéo léo của cô, còn có đôi chân tinh tế duyên dáng lộ ra.
Tưởng Chính Nam hướng cô đi tới: “Đi theo tôi.” Cô theo hắn, đi qua thang lầu uốn lượn, mãi cho đến một căn phòng ngủ ở góc trong cùng trên lầu ba. Hắn lấy một cái hòm nhung, đưa cho cô.
Hứa Liên Trăn nâng tầm mắt, Tưởng Chính Nam dừng ở cô, ý cười khóe miệng như có như không: “Mở ra nhìn xem.”
Theo như phim ảnh trên TV, mở cái này ra bên trong nhất định là kim cương quý giá đi. Quả nhiên, vừa mở ra, đập vào mắt chính là chiếc vòng cổ Khổng Tước sáng chói, cánh chim được nạm kim cương tinh sảo, giống như biểu tượng của nó, bay bổng giữa không trung, ánh hào quang chiếu rọi khắp nơi.
Tưởng Chính Nam tự tay rất nhẹ nhàng đem chiếc vòng quý giá trong hòm lấy ra, thay cô đeo lên cổ, khi va chạm cảm giác thực lạnh lẽo. Liên Trăn cười khổ trong lòng, không thể tưởng tượng được lần đầu tiên được đeo loại châu báu hoa lệ này, cảm giác duy nhất của cô chính là lạnh lẽo mà thôi.
Mắt Tưởng Chính Nam dừng trên mặt kim cương, khẽ nở nụ cười, thật lâu không nói gì. Cuối cùng mới nói: “Hôm nay là sinh nhật của Tuyền Tuyền, cha mẹ hai bên sẽ tuyên bố việc tổ chức lễ đính hôn trên buổi tiệc.”
Hứa Liên Trăn cứng đờ tại chỗ, cái gì phải tới cuối cùng cũng sẽ tới. Đầu ngón tay cô khẽ run run, cố gắng ổn định hô hấp của chính mình, làm cho bản thân trông không có vẻ gì là khác thường: “Tôi phải làm gì?”
Tưởng Chính Nam hơi nhếch miệng, cười cười nhìn cô: “Tôi không cần em làm gì cả.”
Đính hôn chỉ cách lết hôn một bước rất ngắn.
Có phải cô nên vỗ tay ăn mừng? Thậm chí đốt pháo mà chúc mừng mình sắp được giải thoát hay không?
Hứa Liên Trăn đi theo phía sau Tưởng Chính Nam, từng bước một hướng cầu thang đi đến. Ý nghĩ thanh tỉnh lại mơ hồ, cái loại cảm giác này thật giống như linh hồn đã hư thoát, ở trên lạnh lùng mà nhìn nhất cử nhất động hiện tại của chính mình.”
Cô ho khan một tiếng, ngập ngừng nói: “Ngại quá, tôi muốn đi toilet một chút.” Tưởng Chính Nam gật gật đầu: “Tôi ở dưới lầu chờ em.”
Hứa Liên Trăn lại nhớ tới căn phòng vừa rồi, ở toilet đợi hồi lâu, lâu đến mức ngay cả cô cũng cảm thấy nếu không đi xuống, có người sẽ phái người vào đây tìm cô. Kỳ thật cô không biết chính mình vì cái gì lại ngồi lâu như vậy, thật sự cô cũng không cảm thấy khó chịu hay gì khác, Diệp Anh Chương đã sớm không có nửa phần quan hệ đối với cô. Chỉ cảm thấy hết thảy đều là hư ảo, như cây gỗ chết khô, giống đang ở bên trong một mảnh hư ảo.
Cô bất giác giơ tay nhéo nhéo mặt, a, vẫn còn đau, cô khẽ hé miệng, thử nở một nụ cười.
Khi đi ra, cô đã cảm thấy bên trong tất cả đều đang từ từ khôi phục lại, trong không khí có thanh âm tươi mát đang lưu chuyển, có tiếng người ong ong, thậm chí còn có mùi của thức ăn.
Mẹ Diệp Anh Chương tựa như thở dài một hơi: “Anh Chương, chuyện đính hôn hôm nay, cho dù hiện tại không có tuyên bố, nhưng những người tham dự buổi tiệc hôm nay có người nào trong lòng không biết rõ, chỉ kém không có nói toạc ra mà thôi. Con nếu là không đồng ý, con nói xem ba con và bác Tưởng phải ăn nói thế nào đây? Mẹ đã nhìn thấy Tuyền Tuyền từ nhỏ lớn lên, tâm địa thiện lương, bộ dạng cũng đẹp mắt. . . . . . Con thế nào liền. . . . . . Ai. . . . . . Anh Chương, coi như mẹ cầu xin con. . . . . . Con vì bệnh tình của mẹ. . . . . . Con cho mẹ nhìn thấy cháu nội của mình một lần đi . . . . .”
Trong phòng không còn âm thanh nào truyền ra nữa, giống như không có ai vậy.
Sau đó Hứa Liên Trăn đứng ở một góc, nhìn cao trào yến hội hết màn này lại màn khác tiếp nhau nổi lên. Đương nhiên cao trào lớn nhất chính là người dẫn chương trình tuyên bố việc Diệp Anh Chương cùng Tưởng Chính Tuyền đính hôn.
Khi Diệp Anh Chương cùng Tưởng Chính Tuyền trao đổi nhẫn xong, Tưởng Chính Nam mới kéo cô ra khỏi góc, mười ngón tay đan chặt vào nhau lôi tay cô, bưng ly rượu, tự mình đi đến trước mặt Diệp Anh Chương: “Em rể, chúc mừng nha. Đúng rồi, Liên Trăn muốn đích thân nói tiếng chúc mừng với hai người đó.”
Sắc mặt Diệp Anh Chương mơ hồ trắng bệch, ngón tay giật giật, nhưng vẫn là lịch sự vươn tay: “Hứa tiểu thư, cám ơn cô.” Hứa Liên Trăn ngừng thở, cụp mi mỉm cười: “Diệp tiên sinh, chúc mừng anh.” Xoay người, hướng Tưởng Chính Tuyền nói: “Tưởng tiểu thư, chúc mừng.”
Tưởng Chính Tuyền cười ngọt ngào, giống như đóa tường vi nở rộ ngày hè, vô cùng kiều diễm, giữ tay cô lại, đáy mắt tràn ngập ý cười hạnh phúc. Khi cười, hạnh phúc kia lại như mặt nước trong suốt muốn tràn ra khỏi viền mắt: “Liên Trăn, cám ơn. Hôm nay cô rất xinh đẹp a. Kiểu thiết kế bộ lễ phục này của cô tôi rất thích. . . . . .” Lời của cô ta cứ câu này nối câu kia, Hứa Liên Trăn chua xót không mở miệng, chỉ cười cười kệ cô ta cầm lấy tay.
Hôm nay Tưởng Chính Tuyền mặc một chiếc váy chữ A màu trắng dài đến đầu gối, trông như chiếc bánh ngọt, càng tăng thêm vẻ thanh thuần mềm mại. Tuổi trẻ, dung mạo, gia thế