Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Không Buông Tay

Trọn Đời Không Buông Tay

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341084

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1084 lượt.

cười, vô cùng đơn giản mà đáp: “Vâng!”
Lục Ca Khanh đem đề tài chuyển hướng về phía Diệp gia: “Bệnh của dì Diệp. . . . . . Không biết cụ thể tình hình thế nào .”
Tưởng Chính Nam trầm ngâm một chút, nói: “Có cần để bác trai đưa dì ấy ra nước ngoài trị liệu không?”
Lục Ca Khanh thở dài: “Mẹ e rằng dì ấy không muốn trị liệu . . . . .” Lại nói, “Mấy ngày trước đây dì ấy còn cùng mẹ trò chuyện, nói tâm nguyện duy nhất đó là muốn nhìn đến Tuyền Tuyền cùng Anh Chương sớm một chút kết hôn. Con biết đấy, những người cỡ tuổi ba mẹ đây, người nào mà không muốn cháu nội đến phát điên rồi. Dì ấy hiện giờ có bệnh, lại ngày tư đêm nghĩ. Mẹ nói với bác Diệp rồi, chỉ cần Anh Chương cùng Tuyền Tuyền đồng ý là được, chúng ta là vui vẻ vun vào.”
Tưởng Chính Nam hiểu được ý trong lời nói của mẹ, trầm mặc không lên tiếng chỉ cầm lấy chén trà, khẽ nhấp vài ngụm.
Lục Ca Khanh liếc mắt nhìn hắn một cái, sâu xa nói: “Con người a, tất cả đều có số phận an bài. Con xem đó, dì Diệp mới trước đó còn khỏe mạnh, hiện giờ lại. . . . Ai, so với dì ấy, mẹ còn lớn hơn hai tuổi đó.”
Tất nhiên Lục Ca Khanh phải nói đến nơi mới thôi. Lời này vừa nói ra khỏi miệng, gặp con trai Tưởng Chính Nam của mình trầm mặc không nói, liền cũng không nói thêm nữa, chỉ cười cười: “Hôm nay ở nhà ăn cơm đi, để mẹ bảo dì Lan làm mấy món cá mà con thích ăn.”
Tưởng Chính Nam hứa sẽ tham dự với mẹ, tất nhiên cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra. Quả nhiên, khi tới hội trường, liền có không ít các vị phu nhân dắt các mỹ nữ đi cùng.
Hắn đứng ở bên cạnh mẹ, khóe miệng ý cười hờ hững vây quanh, tao nhã không ngừng vuốt cằm thăm hỏi.
“Chính Nam, đây là cháu họ của bác Cố, mới du học về, năm trước còn tham gia vũ hội quốc tế đó . . .”
“Chính Nam, đây là con gái út của giáo sư lý, đang làm việc ở ngân hàng . . .”
Từng bước từng bước, đều là những khuôn mặt trang điểm hoàn hảo, gia thế bối cảnh cùng tướng mạo đều đáng kiêu ngạo mười phần. Bình thường mang nhiệm vụ này hắn cũng diễn rất tròn vai, nhưng hôm nay không biết vì cái gì, Tưởng Chính Nam chỉ thấy nhàm chán buồn bực. Trên thực tế chuyện như thế này cũng gặp không ít, đã sớm luyện được dáng vẻ thong dong tự tại, mỉm cười thế nào cho khéo, dùng lời nói thế nào cho xứng, hắn như cưỡi xe đi đường quen. Nhưng hôm nay không hiểu sao lại thấy phiền lòng, chỉ muốn về nhà.
Đúng là không ai hiểu con bằng mẹ, Lục Ca Khanh đương nhiên cũng cảm giác được sự nôn nóng dưới vẻ ngoài hoàn hỏa của Tưởng Chính Nam. Bà cũng không muốn bức con chặt quá, những người cần gặp qua đều đã qua, về sau thế nào để sau này nói, liền lại cười nói: “Con có việc cứ đi về trước đi, để gọi lái xe đến đón mẹ.”
Tưởng Chính Nam tất nhiên là cầu còn không được, từ hội trường đi ra, liền đến bãi đỗ xe lấy xe chuẩn bị về nhà. Nhưng xe mới khởi động, trong đầu liền hiện lên hình ảnh cô từ từ nhắm hai mắt, nhíu chặt mi, thì thào mà gọi tên Diệp Anh Chương.
Lòng hắn dâng lên cỗ sốt ruột không thể khống chế được, tâm phiền ý loạn giơ tay nới rộng cà- vạt, do chưa hết giận, tay phải đem cà – vạt tháo ra, một phen ném sang ghế phụ, rồi “két” một tiếng dừng xe ngay ở ven đường.
Tưởng Chính Nam vẫn không nhúc nhích mà nhìn khuôn mặt có chút xa lạ của chính mình trong gương, rồi sau đó tầm mắt lại dừng ở chiếc cà – vạt hỗn độn ngang dọc.
Ngay sau đó, hắn đã lắc mạnh đầu, hướng hội sở của Niếp Trọng Chi lao thẳng đến.
Niếp Trọng Chi thấy hắn, quả là có chút kinh ngạc: “Thế nào hiện tại lại rảnh mà tới đây nha?”
Hội sở nguyên bản có một lầu là các phòng cao cấp, là thiết kế riêng cho nhóm người bọn hắn.
Tưởng Chính Nam vào ghế lô, thoải mái tựa như nhà của chính mình, lập tức từ quầy bar lấy ra một chai rượu, rót đầy một ly, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
Niếp Trọng Chi thấy thế cũng không nói gì, nhàn nhã nhấp một ngụm, mới nói: “Mình đi gọi điện thoại cho bọn Sở Tùy Phong tới.” Tưởng Chính Nam lại rót một ly, không kiên nhẫn nói: “Không cần, mình uống chút rượu rồi đi luôn.”
Niếp Trọng Chi thảnh thơi cười: “Thật sự không cần mình sắp xếp tiết mục cho cậu sao?” Tưởng Chính Nam mặt không chút thay đổi tà tà nhìn hắn liếc mắt một cái, thẫn thờ lãnh đạm mà cự tuyệt đề nghị của hắn.
Sớm vài năm, ham mới mẻ cùng kích thích, hắn cũng thích chơi. Hiện giờ cũng không biết là do chơi chán hay là do tuổi cũng không còn nhỏ mà đối với bầy oanh oanh yến yến này đã không còn hứng thú như trước nữa.
Chẳng lẽ hắn thật sự đã muốn hồi tâm, nghĩ muốn xác định gì đó? Đã tính đến hồi tâm, vậy cũng phải có một người đi.
Không hiểu sao trong đầu hắn lại hiện lên khuôn mặt của Hứa Liên Trăn.
Tưởng Chính Nam lắc mạnh đầu, xem ra hắn thật sự điên rồi. Hắn muốn loại đàn bà như thế nào mà không có, sao lại lưu luyến đối với loại người từ khuôn mặt đến dáng người đều thường thường, tính tình lại ngoan cố muốn chết chứ?
Hắn đem rượu trong ly uống một hơi cạn sạch, dứt khoát đứng dậy nói: “Mình đi đây.” Dứt lời, cũng không chờ Niếp Trọng Chi lên tiếng, tự đẩy cửa mà đi.
Bởi vì uống rượu nên gọi điện cho Hạ Quân bảo anh ta