Tác giả: Lý Tiếu Tà
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341924
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.
uần áo đang cầm trên tay. Cô không biết sau này sẽ thế nào. Cô muốn trả thù nhưng không giết nổi Hoa Thiệu Đình. Cô cũng muốn tiếp tục quay về cuộc sống cũ nhưng lại không có cách nào đối diện Tưởng Duy Thành.
Người chị gái ruột duy nhất tên Bùi Hi đã mất tích sáu năm. Cô không tìm ra tung tích của chị gái, thậm chí không biết chị ấy còn sống hay đã chết.
Bùi Hoan ngồi đó suy nghĩ một lúc lâu, muốn khóc mà không khóc nổi. Ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng cô gọi điện cho trại trẻ mồ côi Huệ Sinh.
Viện trưởng nhận điện thoại. Nghe ra vẻ bất thường từ giọng nói của cô, bà tưởng cô có việc gấp. Bùi Hoan cho biết vừa quay phim xong nên hơi mệt, chỉ muốn nghe bọn trẻ nói chuyện.
Viện trưởng cầm di động đi tới phòng nghỉ của bọn trẻ. Chúng đang cất cao tiếng hát, Bùi Hoan lặng yên nghe một lúc, đột nhiên yêu cầu Viện trưởng đưa Sênh Sênh nghe máy.
Sênh Sênh còn nhỏ, sức khỏe không tốt nên ngữ điệu yếu ớt: “Dì Bùi, Sênh Sênh nhớ dì”.
Bùi Hoan chảy nước mắt. Cô có nhiều điều muốn nói nhưng không thể thốt ra lời.
Cô cầm điện thoại, âm thầm rơi lệ. Cô nghĩ, đứa trẻ mà cô không thể nhận này chính là người thân duy nhất của cô trên cõi đời này.
Thấy Bùi Hoan mãi vẫn không lên tiếng, Sênh Sênh hơi sợ hãi, không ngừng gọi cô. Viện trưởng lại cầm điện thoại, Bùi Hoan cố cất giọng bình tĩnh: “Sức khỏe của con bé gần đây thế nào rồi Viện trưởng?”.
“Con bé đã ổn định hơn, bác sĩ vừa khám xong. Nhưng tình trạng của Sênh Sênh khá nguy hiểm, tiến hành phẫu thuật cũng có rủi ro. Bây giờ các bác sĩ đang thảo luận phương án hợp lý.”
“Tôi không muốn để con bé phẫu thuật vào lúc này, tôi biết rủi ro rất lớn.”
Viện trưởng cảm thấy hơi kỳ lạ vì Bùi Hoan dường như khẳng định điều này. Bà biết cô đặc biệt thích Sênh Sênh, bác sĩ cũng là do Bùi Hoan mời và thanh toán mọi chi phí. Vì vậy, phía trại trẻ thường thương lượng với cô mọi điều liên quan đến Sênh Sênh.
“Bệnh tim bẩm sinh lúc còn nhỏ làm phẫu thuật sẽ tốt hơn. Sênh Sênh đã năm tuổi rồi, để đến lớn sẽ càng nguy hiểm. Hơn nữa, tình trạng của Sênh Sênh phức tạp hơn các bệnh nhân khác, nhiều khả năng liên quan đến vấn đề di truyền. Mọi người đều đoán, cũng vì điều này nên bố mẹ mới bỏ rơi con bé.” Viện trưởng nói.
Nghe những lời này, trong lòng Bùi Hoan càng buồn. Cô không phải vì căn bệnh của con gái mới làm vậy, cô phải hy sinh rất nhiều mới có thể bảo vệ con bé. Nhưng bây giờ, cô chỉ có thể nghe Sênh Sênh gọi cô là “dì”.
“Tôi sẽ nghĩ cách lo vấn đề phẫu thuật và điều trị sau ca mổ.” Bùi Hoan cố giữ giọng bình tĩnh. Cô sắp không thể gắng gượng, Sênh Sênh chính là lý do duy nhất để cô tiếp tục kiên trì.
Sau khi cúp máy, Bùi Hoan ép bản thân đứng dậy, rời khỏi nơi này.
Tưởng Duy Thành vẫn chưa về nhà.
Bình thường, anh rất hiếm khi về nhà ngủ. Nhưng hôm nay Bùi Hoan ngồi ở phòng đọc sách, cố tình đợi anh. Đến mười hai giờ đêm, cô nhìn đồng hồ, biết Tưởng Duy Thành thật sự không về.
Thím Lâm không dám đi nghỉ sớm. Bà khuyên Bùi Hoan mấy lần, cuối cùng đành nhắc nhở: “Hay là cô gọi điện cho thiếu gia hỏi xem sao?’.
Bùi Hoan lắc đầu: “Muộn như vậy rồi, anh ấy không về chắc chắn bên cạnh có người khác. Cháu gọi điện không tiện lắm.”
Thấy cô thản nhiên nhắc đến chuyện phong lưu của chồng, thím Lâm an ủi: “Thiếu gia bận rộn công việc ấy mà, cô đừng nghĩ ngợi lung tung.”
Bùi Hoan cười: “Hôm nay cháu có chuyện muốn thương lượng với anh ấy, không về thì thôi vậy”.
Thím Lâm cảm thấy ấm ức thay cô. Bà thở dài, hạ giọng trách móc: “Thiếu gia cũng thật là… không biết trân trọng thiếu phu nhân”.
Vài ngày sau đó, Bùi Hoan đến trường quay đúng giờ. Má cô đã hết sưng, trạng thái cũng tốt hơn. Tuy nhiên không biết có phải do trùng hợp, đạo diễn đột nhiên tăng thêm cảnh cãi nhau. Nhân vật nữ chính tức giận, hai người phụ nữ giằng co, cuối cùng nữ chính cho cô một cái tát.
Thịnh Linh và mấy nữ diễn viên cười hớn hở. Lúc trang điểm, cô ta còn cố ý chạy đến chỗ Bùi Hoan, cười nói: “Hôm nay, cô có cơ hội chường cái mặt ra… nhưng thật ngại quá, đạo diễn đòi hỏi hiệu quả, bảo tôi phải tát thật. Nhưng cô yên tâm đi, lát nữa tôi sẽ nhẹ tay”.
Chị Kính đến muộn, vừa nghe tin này liền nói với Bùi Hoan: “Cảnh này không quay nữa, chúng ta đi thôi”.
Thịnh Linh ở bên cạnh ngắm nghía móng tay vừa sơn xong, vô tình mà hữu ý thở dài: “Người đã hết thời rồi còn giở thói ngôi sao. Chỉ tham gia mấy cảnh mà dám đắc tội đạo diễn, sau này còn muốn sống không?”.
Chị Kính quay đầu lườm cô ta, bị Bùi Hoan ngăn lại.
Bùi Hoan khoác áo xem kịch bản, đồng thời mở miệng nói với Thịnh Linh: “Lát nữa mong cô chiếu cố cho”.
Chị Kính tương đối coi thường Thịnh Linh. Phụ nữ hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi trong làng giải trí không phải là trẻ trung. Vài năm nữa đến tuổi tìm chỗ dựa kết hôn, vậy mà cô ta vẫn suốt ngày ra vẻ ngây thơ.
Chị Kính khoanh tay dò xét Thịnh Linh, lạnh mặt nói: “Đừng ở đây giở trò đê tiện với tôi. Cô không đi tìm hiểu xem, Bùi Hoan gia nhập làng giải trí sớm hơn cô bao nhiêu năm. Cô ấy không chấp nhặt với cô là nhường nhịn cô rồi. N