Tác giả: Lý Tiếu Tà
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341994
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1994 lượt.
ôm đó.
Đám đàn ông đều ngây ra, nhìn chằm chằm người ở dưới đất quên cả phản ứng.
“Chúng mày còn đứng đó làm gì? Mau lôi lên gác cho tao! Con đĩ này, hôm nay không chơi chết mày, ông không phải họ Trình.”
Bùi Hoan bị bịt mắt, hai tay bị trói chặt. Có người kéo tóc cô, ép cô đi vào một căn phòng. Bên trong hình như có người, khói thuốc lá nồng nặc khiến cô không thở nổi, nhưng cô vẫn cắn răng không lên tiếng.
Đám đàn ông cười khùng khục. Bùi Hoan bị đánh đến mức ù tai, không nghe rõ bọn chúng nói gì. Ở giây tiếp theo, cô bị chúng ném lên giường.
Một kẻ mở miệng bình phẩm cô, càng nói càng bỉ ổi. Nghe qua ngữ khí. Bùi Hoan đoán là ông già tầm năm sáu mươi tuổi, nếu không nhầm thì chính là Phúc gia.
Vào thời khắc này, tay Bùi Hoan vẫn bị trói chặt. Cô bắt đầu khâm phục bản thân có thể giữ bình tĩnh. Cô từ từ thả lỏng ngón tay tìm đến chỗ thắt nút sợi dây thừng. Cô phải cố gắng nhẫn nhịn. Gần hai mươi năm đầu cuộc đời, cô sống không lo nghĩ, không ưu phiền nên bây giờ phải hoàn trả, mỗi bước đi chỉ có thể một mình gánh chịu.
Bùi Hoan biết có lẽ bản thân sẽ chết. Cô nghiến răng ép mình tập trung nghĩ một điều, kiểu gì cô cũng phải thoát khỏi nơi này, không chỉ vì bản thân cô mà còn vì con gái.
Dù cố gắng không nghĩ ngợi lung tung, nhưng cuối cùng trong đầu vẫn xuất hiện hình bóng của Hoa Thiệu Đình. Cô rất nhớ anh. Cô nghĩ, nếu là Hoa tiên sinh thì dù tàn nhẫn và ác độc đến mức nào, anh cũng không nỡ dẫn cô tham dự bữa cơm đó.
Bùi Hoan từng đóng rất nhiều phim, diễn qua vô số kết cục đã định trước, nhưng mỗi lần nhớ tới Hoa Thiệu Đình, cô mới hiểu thế nào là phim ảnh, thế nào là cuộc đời.
Yêu và hận của con người trên thế gian này đâu thể vẹn toàn.
Anh yêu thương chiều chuộng cô đến mức mọi người đều ngưỡng mộ, nhưng cuối cùng cô lại rơi vào tình cảnh bị đám súc sinh giày vò.
Phúc gia nở nụ cười dâm đãng, tựa hồ rất hài lòng về Bùi Hoan: “Con bé này khá hơn con bé lần trước chú dẫn đến đây. Loại này chơi mới thú vị, chỉ hơi gầy một chút… Những ngôi sao nữ vì muốn xinh đẹp trước ống kính mà không cần mạng sống. Con bé Yến Dung gì đó còn hít “bột” để giảm cân”.
Vừa nói, Phúc gia vừa kéo áo Bùi Hoan: “Chú mau đi lấy máy ảnh, chụp vài tấm hình làm kỷ niệm, để sau này cô ta ra ngoài nhớ chú ý miệng lưỡi”.
Bùi Hoan hít một hơi sâu, cố gắng nhẫn nhịn. Cô vẫn động cổ tay, từ từ tháo nút thắt. Hoa Thiệu Đình không cho cô dính đến việc của bang hội nhưng Bùi Hoan từ nhỏ không nghe lời. Anh vì muốn dỗ cô nên dạy cô cách thoát khỏi sợi dây trói. Sau đó, Bùi Hoan học thành thạo, không ngờ cũng có ngày dùng đến.
Khi tay cô thoát khỏi sự trói buộc, Phúc gia đã cởi áo trên người cô. Bùi Hoan tập trung đoán vị trí của ông ta. Sau đó, cô đột nhiên giật miếng vải che mắt rồi dùng sợi dây vòng qua cổ người ở phía đối diện.
Phúc gia có thân hình mập mạp, tóc muối tiêu, gương mặt không mấy già nua. Không ngờ Bùi Hoan bị trói vẫn có thể phản kháng, Phúc gia chẳng kịp đề phòng nên bị cô siết cổ. Ông ta lập tức mở miệng mắng chửi Bùi Hoan.
Người ở trong phòng liền lao đến giữ chặt Bùi Hoan, ép cô buông tay. Bùi Hoan dù gì cũng chỉ là phụ nữ, làm sao có thể địch lại đám đàn ông. Mắt cô đỏ ngầu nhưng vẫn không chịu cúi đầu, ra sức vùng vẫy.
Phúc gia thở hắt ra, bóp cằm Bùi Hoan rồi nhổ nước bọt. Thấy cô trừng mắt với mình, ông ta mất hết kiên nhẫn, quay đầu ra lệnh cho thuộc hạ: “Cầm dao lại đây. Không cho nó thấy máu, nó không biết sợ là gì”.
Bùi Hoan bị giữ chặt, không thể động đậy. Khi nhát dao đâm xuống, một cơn đau kịch liệt như hôm lâm bồn bao trùm toàn thân cô. Cô dần không nghe thấy âm thanh, ý thức như trôi dạt tận phương nào.
Thể chất của Bùi Hoan vốn không dễ hấp thu dinh dưỡng, từ nhỏ đến lớn đều rất gầy. Hơn nữa, hai mươi tuổi đã sinh con, chịu mọi cực khổ. Lúc lâm bồn, bác sĩ còn nhắc nhở, bởi vì xương chậu nhỏ nên cô không thích hợp sinh thường tự nhiên, tốt nhất là mổ đẻ.
Bùi Hoan sống chết không đồng ý lên bàn mổ, cứ đòi sinh tự nhiên, bời vì cô nghe nói mổ đẻ không tốt cho đứa trẻ. Vì con gái, cô chấp nhận mạo hiểm, chịu đau đớn giày vò suốt đêm. Cuối cùng chẳng còn cách nào khác, cô đành phải mổ, nằm viện mấy tháng trời.
Có lẽ do trẻ tuổi ngông cuồng, cũng có lẽ do người phụ nữ thường thay đổi tâm trạng sau khi làm mẹ, Bùi Hoan luôn canh cánh trong lòng, chỉ muốn chứng minh, cô yêu Hoa Thiệu Đình. Đó là tình yêu dũng cảm, chết không hối tiếc. Dù trời đất không dung tha, ngay cả bản thân anh cũng chẳng thừa nhận, cô đều không hối hận.
Con đường này là do cô chọn