Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi
Tác giả: Lý Tiếu Tà
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341992
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.
đó, Bùi Hoan từng nuôi một con mèo cái mà cô nhặt được trên đường. Con mèo lông đốm trắng đen, vừa nhỏ vừa mềm mại. Nhưng nó không ngoan, toàn chạy đến cửa phòng anh kêu meo meo. Hoa Thiệu Đình không thích mèo, hết sức đau đầu, lần nào cũng gọi Bùi Hoan đến bế nó đi. Một lần nhìn thấy cô ngồi xổm ở cửa phòng dỗ mèo, anh liền bế luôn cô vào phòng.
Sau đó, con mèo bỏ đi mất, tìm mãi không thấy. Tiếp theo, Bùi Hoan phát hiện mình mang thai.
Cô kể với chị gái Bùi Hi. Không hiểu sao, chị gái ngày càng ít mở miệng, sống khép kín và trầm mặc trong thế giới của chị.
Đằng sau bọn họ có mấy người đi theo sau, khoảng cách không xa không gần, gồm Cố Lâm và thuộc hạ của cô, cùng hai bác sĩ.
Hoa Thiệu Đình nói khẽ, nhưng Cố Lâm vẫn nghe rõ ràng.
Cô nghe thấy anh tiếp tục lên tiếng: “Sau đó tôi mới hiểu, tôi vốn không cần người ở bên cạnh. Nếu có thể quay lại từ đầu, thì hôm nào đó bản thân quá bận rộn, có lẽ tôi sẽ tôi sẽ giao hai chị em cho người khác trông nom”.
Nếu vậy, mười mấy năm sau, Bùi Hoan sẽ trở thành người bình thường ở Lan Phường, khi gặp Hoa tiên sinh, mắt cũng không dám ngước lên nhìn.
Bùi Hoan đột nhiên đứng lại, Hoa Thiệu Đình quay đầu nhìn cô, miệng nở nụ cười bất lực. Anh đứng trong bóng râm, sắc mặt nhợt nhạt nhưng bộ mặt rất yên tĩnh.
Sau đó, Hoa Thiệu Đình nói giọng bình thản và rất nghiêm túc: “Tôi muốn cho em biết, Bùi Bùi, không phải bởi vì em ở bên cạnh tôi nhiều năm tôi mới yêu em”.
Một cơn gió thổi qua, táp vào mặt mọi người. Viền mắt Bùi Hoan cay cay, cô ngoảnh đầu sang một bên, giơ tay ôm miệng. Mấy ngày này tinh thần yếu đuối, nhưng bây giờ cô thực sự không muốn rơi lệ.
Hoa Thiệu Đình thở dài, kéo Bùi Hoan vào phòng mình trước: “Mà là ngược lại”.
Bác sĩ theo hai người vào phòng, trong khi Cố Lâm đột nhiên dừng lại, không tiến thêm một bước.
Cô còn nhớ vị trí của mình, cách Hoa tiên sinh khoảng mười bước chân, không xa không gần, tình trạng này duy trì suốt sáu năm qua. Vậy mà hôm nay cô lại nghe Hoa tiên sinh nói, thật ra anh không cần ai ở bên cạnh.
Cố Lâm chợt nhận ra mình là con chó hay con mèo anh tiện tay nuôi, bởi vì vừa vặn sáu năm qua anh được nhàn rỗi.
Có lẽ một ngày nào đó cô thất lạc, Hoa tiên sinh cũng sẽ đi tìm. Nhưng anh sẽ nhanh chóng phát hiện, cô không phải Bùi Hoan, mà chỉ là một người không quan trọng.
Cố Lâm đứng ngoài cửa một hồi lâu. Cho tới khi bác sĩ xong việc ra đi, cô vẫn đứng thất thần ở đó.
Một lúc sau, Hoa tiên sinh gọi người sang phòng của Bùi Hoan. Cố Lâm bừng tỉnh, thở một hơi dài. Cô không còn đường khác, chỉ có thể làm một Cố Lâm biết điều.
Bùi Hoan ngồi ở mép giường, Hoa Thiệu Đình đứng ở trước mặt cô, quay sang dặn Cố Lâm: “Cô hãy tạm thời dọn hết đồ không cần trong phòng. Tay cô ấy không tiện, để va chạm vào thì mệt”.
Bùi Hoan lẩm bẩm một câu, anh cười: “Em lớn như vậy rồi nhưng vẫn không khiến tôi bớt lo lắng đi chút nào”.
Cố Lâm đi dọn đồ. Trước đây cô chưa từng đặt chân vào phòng này. Xem ra, bài trí trong phòng này vẫn giữ nguyên vẹn, mỗi tuần đều có người đến quét dọn lau chùi. Cố Lâm nhất thời không nhìn ra đồ đạc gì ảnh hưởng tới Tam tiểu thư . Cuối cùng, cô nhìn thấy trên bàn có tập ảnh abum rất dày, các góc đều được bọc kim loại, ngộ nhỡ chạm tay vào thì không ổn. Cố Lâm định thu dọn, Bùi Hoan bất chợt lên tiếng: “Chỉ một tay không tiện, em vẫn có thể đi lại bình thường, đừng phiền cô ấy nữa”.
Biết cuốn album là đồ quan trọng. Cố Lâm cố tình cầm lên. Không ngờ nó nặng trĩu, cô cầm không chắc nên bị mở tung. Cô nhanh chóng đảo mắt, bên trong đều là ảnh của Bùi Hoan.
Bùi Hoan trong ảnh còn rất trẻ, khoảng mười sáu mười bảy tuổi, gương mặt không trang điểm, sống động hơn bây giờ nhiều.
Những tấm ảnh này đều được chụp một cách tùy tiện, không hề có bàn tay sắp đặt. Có tấm Bùi Hoan vừa đi học về, vẫn còn mặc đồng phục trên người. Có tấm cô đang bày mấy chậu hoa trong sân, hoặc tắm cho mèo con. Có tấm không biết cô chạy từ đâu về, đứng dưới tán cây hải đường, ngẩng đầu gặm quả táo, mái tóc xõa xuống bờ vai, bộ dạng nhếch nhác như con sư tử nhỏ.
Đây chính là những chi tiết vụn vặt, rất tự nhiên trong cuộc sống thường ngày.
Cuối cùng, Cố Lâm cũng được nhìn thấy Bùi Hoan của thời thiếu nữ. Đó là những bức ảnh cô từng tưởng tượng, từng đố kị ở trong lòng. Bất kể là người nhà hay người yêu, sự bảo vệ của Hoa tiên sinh đối với Bùi Hoan cho đến bây giờ vẫn không thay đổi. Anh cưng chiều nâng niu người đàn bà này, để mặc cô vô pháp vô thiên.
Thiếu nữ trong ảnh không có một chút liên quan tới Lan Phường, Kính Lan Hội hay Hoa tiên sinh mà mọi người quen thuộc.
Anh đã tạo ra một thế giới tươi đẹp và yên bình cho Bùi Hoan.
Cố Lâm ngẩn người nhìn đống ảnh. Tới khi Hoa Thiệu Đình nhắc nhở: “Tạm thời cất đi đã”, cô mới nhận ra mình thất thố đến mức nào. Cô nhanh chóng cầm cuốn album bỏ vào tủ, sau đó lên tiếng: “Tôi chưa từng gặp Tam tiểu thư trước kia. Nhiều ảnh như vậy, cất đi hơi tiếc… nhưng sao không có ảnh chụp chung với tiên sinh?”.
Câu hỏi vượt quá bổn