Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Kiếp Yêu

Trọn Kiếp Yêu

Tác giả: Lý Tiếu Tà

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341979

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1979 lượt.

a Thiệu Đình. Anh lắng nghe động tĩnh ở bên ngoài, mắt vẫn dán vào cuốn tạp chí trên tay.
“Hai người cứ ngồi xuống đã.” Anh bình thản mở miệng.
Bùi Hoan quả nhiên ngồi yên bất động. Tiếng la hét của đám đông bên ngoài càng rõ ràng. Chị Kính tái mặt, giục bọn họ: “Này, chúng ta mau đi thôi”.
Hoa Thiệu Đình ngẩng đầu nhìn chị. Anh tựa hồ dùng toàn bộ sự nhẫn nại, nói với chị: “Chị cứ ngồi ở đây, đừng đi ra ngoài vội. Chị ra ngoài liệu có giải quyết được vấn đề gì không?”.
Chị Kính ngẩn người, nghiến răng ngồi xuống.
Bùi Hoan dường như không sợ hãi. Cô chọc chọc đầu ngón tay vào người anh, hỏi nhỏ: “Anh có biết là ai không?”.
Hoa Thiệu Đình cười: “Tôi không biết. Tuy nhiên, cũng chỉ có vài người biết tôi có mặt ở đây ngày hôm nay”.
Bùi Hoan dõi mắt về phía cửa ra vào, nhắc nhở anh: “Bên ngoài chỉ có A Phong và hai thuộc hạ thôi đấy”.
Hoa Thiệu Đình “ừ” một tiếng rồi đột nhiên đứng dậy: “Hai năm nay tôi để bọn họ quá nhàn rỗi, đi ra ngoài cũng không được yên thân… Hai chị em đừng động đậy”.
Đối diện cửa ra vào là chiếc bàn, sofa nằm bên trái còn bên phải là bàn uống nước.
Hoa Thiệu Đình đi tới khóa trái cửa. Anh vừa thu tay về, cửa gỗ bất thình lình bị trúng mấy phát đạn, thủng lỗ chỗ. May mà Bùi Hoan và chị Kính đã tránh sang hai bên nên không sao.
Đôi chân chị Kính mềm nhũn. Ngoài những cảnh quay trong phim điện ảnh, làm gì có ai tận mắt chứng kiến cảnh tượng súng đạn này. Chị trượt cả người xuống đất. Bùi Hoan ra hiệu chị đừng lên tiếng, còn cô nghiến răng đứng dậy, rón rén đi đến bên cửa ra vào, áp người vào bờ tường.
Cô và Hoa Thiệu Đình đứng ở hai bên trái và phải. Ở giữa là cánh cửa gỗ đã bị bắn nham nhở.
Người bên ngoài không rõ tình hình trong phòng nên nhất thời không dám manh động. Hoa Thiệu Đình làm động tác “suỵt” với Bùi Hoan, đồng thời cầm tay nắm cửa. Bùi Hoan lập tức ra hiệu chị Kính nấp xuống dưới gầm bàn. Chị Kính đờ đẫn làm theo.
Hoa Thiệu Đình gần như đồng thời kéo mạnh cánh cửa, đẩy về một bên. Cánh cửa vừa vặn che Bùi Hoan ở đằng sau. Một họng súng đen ngòm chĩa vào phòng, đối phương bắn mấy phát theo phản xạ. Hoa Thiệu Đình nhanh như tia chớp túm lấy cổ tay đối phương vặn ngược.
Cùng với tiếng súng hỗn loạn là tiếng kêu thất thanh của chị Kính. Nửa phút sau, căn phòng trở nên yên tĩnh, tất cả đã chấm dứt.
Tim Bùi Hoan đập thình thịch trong lồng ngực. Khi không còn tiếng động, cô mới đẩy cánh cửa ra vào. Hoa Thiệu Đình đang tựa vào bờ tường, vẩy máu trên tay. Cô liền lao đến bên anh.
Mặt đất xuất hiện một người đàn ông xa lạ. Cánh tay của hắn bị bẻ thành góc độ đáng sợ, đầu súng chĩa vào ngực hắn. Hắn hơi co giật, sau đó nằm im bất động.
Hoa Thiệu Đình ho một tiếng, lắc đầu: “Không phải máu của tôi, tôi không sao”.
Bùi Hoan thở phào nhẹ nhõm, quay đi đỡ chị Kính. Chị Kính đang đờ đẫn ngồi dưới đất, nhìn chằm chằm người anh ta, chị mới có phản ứng, lại la hét thảm thiết.
Hoa Thiệu Đình đau đầu khi nghe thấy tiếng kêu của chị Kính. Anh lạnh mặt nhìn chị, khiến chị im bặt ngay tức thì.
Vừa rồi, Bùi Hoan đứng sau cánh cửa, còn chị Kính ở dưới gầm bàn nên tận mắt chứng kiến Hoa Thiệu Đình bẻ gãy cánh tay đối phương ra sao, thúc ngược khẩu súng bắn hắn như thế nào.
Tiếng xương gãy dường như vẫn còn vang lên bên tai chị. Trong khi từ đầu đến cuối, ánh mắt anh toàn là vẻ mất kiên nhẫn và chán ghét, tựa hồ đối phương không phải con người.
Chị Kính càng nghĩ càng sợ hãi, toàn thân run rẩy.
Bùi Hoan vừa dìu chị đứng dậy vừa mở miệng an ủi: “Chị Kính, chị nhìn em đi. Được rồi, không sao rồi… Chị hãy bình tĩnh một chút”. Sau đó, cô cất cao giọng: “A Phong!”.
Trần Phong vội vàng chạy vào, trên vai dính đầy máu. Anh ta đi tới đỡ Hoa Thiệu Đình.
Hoa Thiệu Đình hất tay anh ta, rút tờ giấy ăn ở trên bàn lau vết máu, đồng thời mở miệng hỏi Trần Phong: “Đối phương có mấy người?”.
“Bốn người.”
“Chỉ có bốn người, trong khi chú dẫn theo hai người, tại sao xuất hiện muộn như vậy?”
“Tiên sinh hãy rời khỏi nơi này trước đã. Tôi hành động chậm chạp, khi về xin chịu phạt sau… Cảnh sát sẽ nhanh chóng đến phong tỏa quán cafe.” Nói xong, Trần Phong kéo Bùi Hoan rồi đẩy chị Kính đi ra ngoài.
Hoa Thiệu Đình liếc anh ta một cái, lại nhìn tên nằm dưới đất mới quay người rời đi.
Cả nhóm đi ra bằng lối cửa sau, Hoa Thiệu Đình đỡ Bùi Hoan lên ô tô, còn chị Kính lên từ cửa xe bên này. Hai chiếc ô tô lập tức phóng như bay. Trần Phong gọi điện thoại kêu người giải quyết hậu sự, máu trên vai anh ta dính cả vào thành ghế ngồi. Bùi Hoan liền tìm khăn tay giúp anh ta cầm máu.
Cô vừa giữ vết thương của Trần Phong, vừa nhắc nhở anh ta: “Bên cạnh Hoa tiên sinh phải có người bảo vệ mới được. Sự việc ngày hôm nay quá nguy hiểm”.
Kính Lan Hội có quy định rõ ràng. Một khi xảy ra chuyện, kiểu gì cũng phải có người bảo vệ Hoa tiên sinh. Bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên đối phương chỉ có bốn tên cũng có thể ép Hoa Thiệu Đình rời khỏi vị trí, trực tiếp ra tay.
Trần Phong gật đầu, hơi ngả người về phía trước né tránh Bùi Hoan: “Tôi không


Polly po-cket