Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Kiếp Yêu

Trọn Kiếp Yêu

Tác giả: Lý Tiếu Tà

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341953

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1953 lượt.

hật ra, trong lòng cô tràn ngập nỗi buồn, cứ mỗi khi yên tĩnh là lại đau đớn như dao cắt. Vì vậy, cô không thể dừng lại.
Cô từng nói, ai đau người đó biết, nhưng một khi người phụ nữ rơi vào tình cảnh này, làm sao có thể không đau lòng.
Bùi Hoan về phòng thu dọn đồ. Sáng hôm qua, khi rời khỏi Lan Phường, cô chỉ mang theo túi xách, trong có mấy tấm thẻ ngân hàng thường dùng và ít tiền mặt, không thể duy trì lâu. Chắc chắn Kính Lan Hội theo dõi tài khoản ngân hàng của cô nên hiện tại, cô khó có thể sử dụng thẻ, đành đến đâu hay đến đó vậy.
Bùi Hoan tìm cái túi định đi mua đồ. Sênh Sênh đang ở phòng khách xem phim hoạt hình. Bây giờ, cô không dám dẫn con bé ra ngoài, nhưng để nó một mình ở nhà, cô lại không yên tâm. Trong lúc Bùi Hoan còn đang do dự, chuông cửa đột nhiên reo vang.
Bùi Hoan lập tức làm động tác “suỵt” với Sênh Sênh. Sênh Sênh không hiểu xảy ra chuyện gì nên hơi căng thẳng, vô thức định tắt ti-vi. Bùi Hoan liền lắc đầu ngăn cản con bé, để tránh bên ngoài phát hiện động tĩnh trong phòng bất thường.
Cô nhẹ nhàng bế Sênh Sênh đi vào phòng ngủ trong cùng, đặt con bé lên giường, thì thầm dặn dò: “Con đừng ra ngoài nhé”.
Sênh Sênh gật đầu. Bùi Hoan giấu con gái xong xuôi, khóa cửa phòng ngủ mới rón rén đi về phía cửa ra vào.
Người ở ngoài dường như rất sốt ruột, đập cửa thình thình. Bùi Hoan hít một hơi sâu, nhìn qua lỗ mắt mèo, quan sát bên ngoài.
“Bùi Hoan!”
Nghe tiếng gọi, cô liền mở cửa. Bên ngoài không phải người của Kính Lan Hội, mà là Tưởng Duy Thành.
Vừa vào nhà, anh liền đóng cửa, ngó nghiêng xung quanh mới hỏi cô: “Sênh Sênh đâu rồi?”.
Bùi Hoan vẫn chưa định thần, hít một hơi sâu rồi hỏi lại anh: “Sao anh có thể tìm đến đây?”.
Tưởng Duy Thành sốt ruột, không có thời gian giải thích với cô: “Con bé đâu rồi?”.
“Ở phòng trong, em đã khóa cửa rồi.”
“Đưa chìa khóa cho tôi, nhanh lên!”
Bùi Hoan vội vàng đi mở cửa cho anh, Sênh Sênh ngoan ngoãn nấp ở bên cạnh giường. Tưởng Duy Thành đi vào bế con bé. Nhìn thấy anh, con bé mừng rỡ hét lớn: “Chú Tưởng!”.
Tưởng Duy Thành đứng yên quan sát Sênh Sênh, không nhịn được véo mũi con bé. Anh cất giọng dịu dàng: “Sênh Sênh ngoan lắm, cháu có muốn đi chơi cùng mẹ không?”.
“Thế chú Tưởng có đi cùng mẹ con cháu không ạ?” Sênh Sênh ôm cổ anh, cất giọng non nớt.
Tưởng Duy Thành cười với con bé: “Không, cháu và mẹ đi trước. Chú sẽ bảo người đưa mẹ con cháu đi. Cháu nhớ nghe lời mẹ, khi nào rảnh rỗi, chú sẽ đi thăm hai mẹ con, được không nào?”.
Sênh Sênh nhìn Bùi Hoan rồi quay sang Tưởng Duy Thành, gật đầu với anh.
Tưởng Duy Thành đưa con bé cho Bùi Hoan bế, lại hỏi cô có đồ gì cần mang theo. Cả quá trình đó, anh không hề giải thích một lời nhưng Bùi Hoan biết rõ trong lòng. Cô cầm túi xách của mình và túi đồ đêm qua chị Kính mua cho Sênh Sênh, sau đó mặc áo khoác cho con bé.
“Anh nghe được tin gì rồi?”
“Nếu không ngoài định liệu, Hoa Thiệu Đình đang trên đường đến đây. Sáng nay, anh ta gọi điện cho tôi. Anh ta điều tra cả chị Kính nên sẽ tìm ra nơi này nhanh thôi.”
“Anh ấy nói gì với anh?”
Tưởng Duy Thành không thay đổi sắc mặt: “Người phụ nữ của anh ta gả cho người khác sáu năm, còn sinh con nữa. Em thử nghĩ xem, anh ta có thể nói gì?”.
“Vậy anh ấy…”
“Anh ta hỏi tôi một câu. Sáu năm trước, khi tôi đi bệnh viện tìm em, đứa bé có còn không?”
Bùi Hoan đột nhiên căng thẳng, liền túm cánh tay Tưởng Duy Thành: “Anh trả lời sao?”.
“Tôi nói không còn, đương nhiên không còn rồi. Thân tín của anh ta bắt em đi phá thai, lẽ nào là giả hay sao? Lẽ nào anh không nhìn thấy cục thịt nhầy nhụa máu đỏ vứt trong khay sắt?”
Bùi Hoan thở phào nhẹ nhõm: “Vì vậy anh mới đến đây trước để đưa mẹ con em đi?”.
Tưởng Duy Thành giục cô: “Dưới nhà đã có xe chờ sẵn, may mà nơi này gần đường cao tốc, lái nhanh một chút là có thể rời khỏi thành phố Mộc”.
Nghe anh nói vậy, Bùi Hoan đột nhiên lắc đầu: “Chuyện riêng của em không nên để ảnh hưởng đến Tưởng gia, tuyệt đối không thể để anh ấy hiểu lầm Sênh Sênh là con anh, bằng không anh sẽ gặp phiền phức. A Thành, em đã không còn là con dâu nhà họ Tưởng, những việc anh làm cho em, cả đời này em cũng không trả nổi, bây giờ anh lại…”.
Tưởng Duy Thành tức đến mức không thể thốt ra lời. Cuối cùng hết cách, anh lẳng lặng giúp Sênh Sênh kéo khóa áo khoác, bế con bé đi ra ngoài mới lên tiếng: “Bùi Hoan, lúc này rồi mà em còn khách sáo với tôi. Em muốn nhìn thấy Sênh Sênh bị lão hồ ly đánh chết à?”.
Bùi Hoan giật mình hoảng hốt, liền cầm đồ đi theo anh xuống nhà.
Tưởng Duy Thành chuẩn bị hai xe ô tô, một chiếc dành cho Bùi Hoan và Sênh Sênh. Anh bố trí tài xế nhưng Bùi Hoan sống chết không nghe: “Tay em đã hồi phục tương đối, có thể tự lái xe. Em không muốn người của anh dính vào rồi Tưởng gia cũng sẽ bị liên lụy. Coi như em mượn chiếc xe này, khi nào ổn định cuộc sống, em sẽ nghĩ cách trả lại anh”.
Nghe cô nói vậy, Tưởng Duy Thành nở nụ cười tự giễu: “Quả nhiên, ly hôn rồi có khác, một chiếc ô tô cũng tính toán rõ ràng với tôi. Những việc tôi đã làm cho e