Tác giả: Lý Tiếu Tà
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341932
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1932 lượt.
, nhiều khả năng vật còn người mất, không bao giờ có cơ hội nữa.
Cố Lâm đi rất nhanh, Tùy Viễn liền đuổi theo, đứng chắn trước mặt cô, lấy hết dũng khí nói với đối phương: “Cố Lâm, tôi thật sự thích em”.
Đêm Giao thừa, nhiệt độ ở thành phố Mộc cuối cùng cũng tăng lên đôi chút.
Hoa Thiệu Đình vẫn bị băng kín mắt trái nhưng tâm trạng không tồi. Anh đứng bên cửa sổ, cười cười nhìn Cố Lâm.
Cố Lâm không chịu nổi, lên tiếng: “Tiên sinh có chuyện thì cứ nói đi ạ”.
Hoa Thiệu Đình lắc đầu: “Không dám, tôi sợ bác sĩ Tùy giết người diệt khẩu, mạng sống của tôi còn nằm trong tay cậu ta”.
Cố Lâm cúi đầu lặng thinh.
Hoa Thiệu Đình vẫy tay, bảo cô tiến lại gần. Cố Lâm đi đến, anh quan sát cô từ trên xuống dưới, đột nhiên mở miệng: “Chuyện này không phải tại tôi, là do tên óc bã đậu Trần Dữ. Mới sáng sớm, cậu ta đã rêu rao, tối qua nhìn thấy cô và Tùy Viễn cùng đi về”.
Cố Lâm tức đến mức thề sẽ băm vằm Trần Dữ, nhưng ngoài miệng vẫn bình tĩnh trả lời: “Tiên sinh đừng nghe người khác nói linh tinh”.
“Tôi đâu có ý gì.” Hoa Thiệu Đình ra hiệu cho cô đừng căng thẳng: “Tôi chỉ muốn hỏi, sau đó thì sao?”.
Cố Lâm vừa tức vừa buồn cười, một lúc sau mới khai thật: “Tôi không đi về cùng Tùy Viễn, chỉ là cùng rời khỏi Hải Đường Các mà thôi. Lúc đó, anh ta nói thích tôi”.
Hoa Thiệu Đình tựa vào cửa sổ, không tiếp tục nói đùa với cô mà tỏ ra đặc biệt nghiêm túc: “Tùy Viễn từng nhắc với tôi chuyện này. Nếu cậu ta đã mở miệng thổ lộ với cô, thì chắc chắn đó là lời thật lòng”.
Cố Lâm gật đầu, quay ra thu dọn tài liệu ở trên bàn để né tránh ánh mắt anh. Cô cất giọng ngượng ngùng: “Nếu tiên sinh cảm thấy con người anh ta ổn thì cứ như vậy đi”.
Cố Lâm có thể nhìn ra Hoa tiên sinh hy vọng cô nhận lời Tùy Viễn nên trả lời bằng một câu lập lờ, ý tứ không rõ ràng.
Nghe thấy lời nói gần như mặc nhận của Cố Lâm, Hoa Thiệu Đình không tỏ ra vui mừng mà cất giọng đầy cảm khái: “Đều là người lớn cả rồi, chuyện của hai người cứ tự quyết định đi.”
Cố Lâm hồi tưởng lại cảnh tượng ở hành lang tối qua. Dưới bầu trời pháo hoa rực sáng, cuối cùng cô cũng trao cho Tùy Viễn một nụ hôn. Người đàn ông đó đúng là tên ngốc, rõ ràng lớn hơn cô nhiều tuổi mà chưa từng có bạn gái. Cố Lâm không rõ lúc bấy giờ, cô có bao nhiêu phần thật lòng… Cuối cùng, cô một mình quay về phòng, trằn trọc mất ngủ.
Cố Lâm tự hỏi lòng mình, rồi chỉ có thể kết luận, cô không hoàn toàn vì mục đích lôi kéo và mua chuộc Tùy Viễn nên mới làm vậy.
Cố Lâm quay lưng về phía Hoa Thiệu Đình, cố gắng cất giọng nhỏ nhẹ để anh yên tâm: “Tiên sinh đừng trêu chúng tôi nữa, bằng không tôi sẽ chẳng dám cùng Tùy Viễn đến gặp tiên sinh”.
“Bây giờ, cô nói chuyện cũng nghiêng về phía cậu ta rồi, tôi mất công nuôi cô sáu năm, cậu ta tự dưng được người còn suốt ngày đến chọc tức tôi.”
Hoa Thiệu Đình vừa dứt lời, Tùy Viễn liền xuất hiện ở cửa. Anh đến kiểm tra mắt của Hoa tiên sinh. Vừa ngẩng đầu, anh phát hiện Cố Lâm cũng ở trong phòng. Thế là cả ba đều im lặng, Cố Lâm ngượng ngùng đứng lui ra cửa, không nhìn bọn họ.
Tùy Viễn phấn khởi, định chào hỏi cô một câu nhưng bị phớt lờ. Bắt gặp ánh mắt của Hoa Thiệu Đình, anh lắp bắp: “Anh… anh… đừng nhìn tôi như vậy, tôi đang nổi da gà đây này”.
Người đàn ông ngồi bên cửa sổ nở nụ cười mang hàm ý sâu xa.
Tùy Viễn chỉ muốn vả vào miệng kẻ nhiều chuyện. Hoa Thiệu Đình cả ngày buồn chán, bây giờ gặp chuyện mới mẻ nên tâm trạng cũng vui hơn. Điều đó càng khiến Tùy Viễn bực bội trong lòng.
“Anh đừng để ý đến chuyện của chúng tôi, hãy lo cho bản thân anh ấy, đã có tin của Tam tiểu thư chưa?” Tùy Viễn vừa nhỏ thuốc vừa hỏi.
Hoa Thiệu Đình lắc đầu, bình thản đáp: “Chưa tìm thấy thì tiếp tục tìm kiếm”.
“Cô ấy lái xe của nhà họ Tưởng đúng không? Như vậy càng dễ lần dấu vết.” Tùy Viễn ngẫm nghĩ rồi nhắc nhở đối phương.
“Tôi biết, nhưng lần này chẳng khác nào mò kim đáy bể, bởi cô ấy đã rời khỏi thành phố Mộc.”
“Nếu tìm không ra thì sao?”
Hoa Thiệu Đình ngước một bên mắt nhìn Tùy Viễn. Tùy Viễn không tiếp tục đề tài này mà hạ giọng khuyên anh: “Được rồi, ý của tôi là anh nên nghĩ thoáng một chút”.
Hoa Thiệu Đình ngẩng đầu để đối phương thay thuốc, đồng thời cất giọng nhàn nhạt: “Tìm không ra thì cứ tiếp tục tìm, mười năm, hai mươi năm, cho đến khi tôi chết. Cố Lâm, cô nghe cho rõ rồi ra ngoài thông báo với bọn họ. Nếu người nào không muốn tìm, bảo bọn họ có bản lĩnh đến giết chết tôi trước. Tôi còn sống ngày nào thì vẫn phải tìm kiếm ngày đó. Đây là mệnh lệnh, rõ chưa?”.
“Vâng, thưa tiên sinh.”
Cuối cùng, Hoa Thiệu Đình nói có chuyện muốn hỏi, chỉ giữ lại Tùy Viễn, bảo Cố Lâm ra ngoài trước.
“Tôi muốn hỏi cậu, vết sẹo mổ đẻ trên bụng phụ nữ và vết sẹo mổ ruột thừa có gì khác biệt không?”
Vừa định trả lời, Tùy Viễn chợt nhận ra điều bất thường, ngượng ngập vặn lại đối phương: “Hả, anh hỏi chuyện này làm gì? Anh định bắt ai mổ đẻ?”.
Hoa Thiệu Đình chẳng buồn giải thích: “Cậu ra dấu vị trí cho tôi xem nào”.
Tùy Viễn không hiểu nhưng vẫn làm theo lời anh. Hoa Thiệu Đình chau mày